Chỉ có con đường đất này là lối duy nhất đi đến nhà ông Năm. Tôi phải qua bên đó lấy cái búa rìu. Mới 8 giờ mà trời đã tối rồi. Tôi đã đi lại con đường đất này cả ngàn lần rồi, và thuộc nằm lòng từng mô đất, cành cây đến ngỏ quanh khúc quẹo của nó. Tuy nhiên nhờ ánh trăng lờ mờ, nên cũng giúp tôi phần nào đi cho lẹ.

Con đường mòn này đi xuyên qua nghĩa địa làng và qua một con mương. Chỉ mười lăm phút sau là tôi đến nhà ông Năm. Tôi mượn món đồ rồi vội vàng bỏ vào cái túi xách và xin phép ông Năm về cho sớm.

Khi băng trở qua nghĩa địa làng thì tôi thấy đàng trước có bóng người đang làm công chuyện gì đó bên gốc cây Bàng. Tôi không thèm để ý là ai, nên định cuối đầu bước đi cho nhanh. Nhưng khi bước ngang qua cây Bàng thì tôi lại muốn coi hắn là ai mà giờ này còn làm công chuyện gì. Tôi liết mắt nhìn kỷ thì đó là một cô gái khoảng 17 ?18 tuổi. Tôi đi chậm lại rồi, tiến tới hỏi thử coi có quen không, hay tôi có giúp được gì hay không.
- Cô em , chiều tối rồi sao còn làm gì vậy ?
- Em cần mấy nhánh cây này, nên đang bó lại để mang về, cũng gần xong rồi.
- Có cần tui giúp không, trời cũng tối rồi, thôi để tui cột phụ cho.
Tôi không đợi cô ta trả lời, tôi đặt cái bao xuống rồi tới cột phụ cô ta mấy bó nhỏ vô một bó lớn. Tôi không nhìn cô ta và không để ý cô ta bận gì. Khi cột xong bó cây tôi ngẩn đầu lên nhìn, thì dường như tôi bị một phép lạ nào đó thu hút. Cô ta đẹp vô cùng, ban đêm mà da mặt cô trắng đẹp. Cô ta bận bộ đồ bà ba mỏng màu xanh lợt trông vô cùng khêu gợi. Tôi như bị mất hồn thì cô ta lên tiếng:
- Cám ơn anh nhé, nhà em gần đây. Anh phụ em khiêng bó cây này về nhé?
Tôi làm sao từ chối đây. Đành trả lời:
- Ô, chuyện nhỏ mà, nặng lắm để anh khiêng cho. Em cầm cái túi giùm anh nhé.
Cô ta đi trước dẫn đường.Tôi lệ kệ vác bó cây lóc cóc theo sao. Nhờ ánh trăng tôi thấy cô ta có cái đít qúa đã. Cái mông đít no tròn vặn vẹo theo mỗi bước chân của cô. Tôi mãi mê ngắm mà không để ý là cô ta đẫn tôi đi lối nào, tôi thấy con đường hơi lạ lạ. Khoảng 5 phút, thì đến nhà cô ta. Cô đẩy cửa mời tôi bước vào.

Căn nhà rất là đơn sơ, bình trà và mấy cái ly để trên một cái bàn gổ củ kỷ với 2 cái ghế cũng cũ ở giữa nhà. Cái đi-văng cũng cũ kê sát tường. Vài ba món đồ linh tinh trên nền nhà bằng đất. Cô kéo ghế mời tôi ngồi rồi đi thẳng vào trong bếp và nói.
- Anh ngồi chơi 1 chút , để em nấu chút trà uống cho ấm bụng.
- Thôi em, anh phải về. Tối rồi, anh sợ ba má em thứ? giấc. Để bữa khác anh ghé nhe?.
- Em ở đây có một mình hà, anh ngồi chơi chút đi rồi về.
Nói xong Cô ta đi vào bếp. Tôi như bị một cái gì thu hút, nên ngồi dán chặt xuống ghế, không nói được tiếng nào. Vài phút sau cô ta bưng bình trà nóng đi ra. Tôi nhìn cô ta sửng sốt và ngạc nhiên tột độ. Cô ta bận cái áo ngủ dài tới chân, cái áo màu trắng toát và mõng manh đến nỗi tôi có thể thấy cả. Da thịt cô ta trắng một cách kỳ diệu, cặp ngực thì to tròn nở nang, căng tràn sức sống vung cao dưới làn áo. Tự nhiên tôi nhớ đến những chuyện huyền thoại nói về các cô người thiểu số sống trong rừng, thường hay bắt cóc thanh niên người Kinh về để thỏa mãn dục vọng rồi giết chết. Tôi cảm thấy sợ. Cô ta dâng cho tôi tách trà va nói.
- Uống trà đi anh cho ấm bụng.
- Ờ để anh uống?
Tôi lấy lại bình tỉnh nhìn cho kỷ cô ta. Cô ta rất là hiền, đẹp lại dễ thương nữa. Không có lý nào cô ta là yêu ma sơn nữ gì đâu. Để cho chắn chắn khi đón nhận tách tra , tôi cố tình cầ? lấy tay cô ta. Tay cô ta mát rượi và mềm mại vô cùng, tự nhiên tôi có cảm giác nhột nhột trong người. Tôi thấy an tâm phần nào. Tôi cầm tay cô ta mà quên buông ra. Cô ta mĩm cười nói.
- Í , anh bỏ tay em ra chứ?
- Ô, xin lỗi em nhe, anh quên.
- Thôi được, không có chi đâu.
Cô ta ngồi đối diện tôi, cầm quyễn sách coi, lâu lâu lại nhìn tôi rồi cười. Tôi nữa thì muốn xin phép về, nữa thì muốn nán ở lại vì thân thể cô ta bốc cháy qúa. Tôi nhìn dáo dác căn nhà, hỏi bâng quơ vài câu cho đỡ tẻ nhạc. Cô ta thì cũng trả lời bẻn lẻn thôi. Qua vài câu hỏi tôi được biết cô ta tên là Lê Thị Trung Trinh, 19 tuổi con gái ông Hội Đồng quận Cái Bầu. Vì chuyện tình duyên nan giải nên cô ta mới dọn về ở chổ này hơn 6 tháng nay.

Tôi liếc nhìn cặp ngực vung tròn của cô ta mà thấy nóng cả người. Tôi không dám dứng lên vì thằng nhỏ của tôi nó chỉa thẳng muốn xuyên thủng cái quần vải thô tôi đang bận. Không biết cô ta có bỏ gì vô trong tách trà không mà tôi hơi ngà ngà nửa say nửa tỉnh. Tôi cầm lấy tay cô ta, cô ta cười cười o nói gì. Tôi được nước bèn xích ghế từ từ tới gần cô ta. Rồi chỉ trong khoảng khắc tôi đã ngồi đối diện sát bên cô.

Tôi với tay ra và nhẹ nhàng sờ xuống bầu vú căng tròn trên thân hình vệ nữ của cô ta. Cô ta không phản kháng. Tôi liền nâng lấy bầu vú vun to tròn, bấm tay và xe vào cái núm xinh xắn đang vương cứng lên. Cô gái nhắm mắt lại run nhẹ người lên. Tôi chồm tới đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào đôi môi thơm như mộng. Cô ta liền ghịt cổ tôi giữ cho nụ hôn lâu hơn. Lưỡi và môi cô ta như đói khát, cô lè lưỡi vuốt ve rồi nút mạnh. Một giòng điện chạy dài từ miệng tôi xuống tới con cu tôi, làm cho cu tôi nất nất và cương lên thật bự.

Cô ta cởi áo tôi ra, rồi lẹ làng cúi xuống tuột luôn cái quần xuống đất thì thằng nhỏ tôi chỉa thẳng đúng tầm vóc miệng của cô. Tôi đứng loạng choạng chưa kịp vững thì cô đã ngoạm lấy thỏi thịt to và nóng hổi của tôi vào sâu trong miệng cô rồi. Tôi nhẹ nhàng trút bỏ cái áo ngủ của cô ta xuống đất. Toàn thân cô ta trắng toát và bốc cháy trong đêm vắng lạnh nầy.

Cô ta cứ tiếp tục ngậm đầu dương vật của tôi trong miệng, rồi cô dùng môi, dùng lưỡi gây khoái cảm cho tôi. Cô ta đưa lưỡi quay tròn trên đầu dương vật rồi rà dọc xuống hai hòn dái một cách rất thèm thuồng, rồi cô ta ngậm cả hai hòn dái vào trong miệng. Tôi thấy sướng qúa sướng qúa chừng chừng.

Kế đến côlại ngậm cả dương vật vào miệng rồi nút nút từng chập, cô xụt nó vô rồi xụt nó ra miệng của cô. Còn một tay thì cô mân mê hai hòn dái và vò vò gãi gãi. Cô dùng lưỡi đẩy con cu qua bên này, đẩy qua bên kia, hai hàm răng trắng và đều nhai nhẹ nhẹ con cu tôi. Có lúc cô ta qúa hứng cắn một cái làm tôi tưởng chừng cô nhai nát thằng nhỏ của tôi rồi.

Tôi không hiểu là tại sao cô ta thèm thuồng đến như vậy. Tôi chưa kịp suy nghĩ, thì cô ta lấy tay bấu hai mông dít của tôi kéo mạnh về phía cô ta, tôi có cảm giác là cái đầu thằng nhỏ của tôi đụng vô cổ họng cô ta.

Cô ta mút cu tôi như điên như dại. Rồi tôi chịu hết nổi, cảm giác khoái lạc dần dần gia tăng, toàn thân tôi giật nẩy lên, đầu dương vật tôi bắn ra thật mạnh một giòng tinh khí nóng vô cổ họng của cô ta. Tôi cảm giác là tinh khí của tôi chạy tọt sâu xuống cổ họng cô ta. Cô ta vẫn tiếp tục nút cạn không để rớt giọt tinh khí nào ra ngòai miệng. Tôi chịu không thấu, rên hừ hừ hai tay ghì bấu chặc và tóc cô ta kéo dầu cô ta mạnh vô phía mình.
Xong xui cô ta đẩy tôi ra, đứng lên nhoẽn miệng cười như không có gì xẩy ra. Cô ta rót một tách nước trà đưa cho tôi
- Anh uống thêm miếng trà, cho khoẻ người rồi về.
Tôi cầm lấy tách trà uống một hơi. Bây giờ tôi lại không muốn về nữa. Tôi ngồi xuống ghế kế bên cô ta. Tôi ôm lấy toàn thân cô ta vào trong lòng. Da thịt cô ta rất là mịn màng. Cô ta không nói gì cứ để cho tôi ôm.

Lạ thay, dường như trong trà có gì lạ. Vài phút sau tôi lại thấy nóng người, thằng nhỏ tôi lại ngóc đầu dậy. Nó cọ ngoạy sau lưng cô ta. Cô ta cười khúc khích nói:
- Nhột qúa anh. Hi hi..

Tôi bồng cô ta đặt lên trên bàn xoay người hướng về tôi. Lấy tay chà sát cái mu lồn đang căng phồng, và ướt nhèm, có lẽ cô ta xuất ra chất nhờn trong lúc bú nút cu tôi. Cô ta dướn người lên và một tiếng rên nhẹ nhàng thoát ra khỏi miệng cô . Những ngón tay tôi tiếp tục mân mê, bóp vò trên hai mép lồn trắng hếu đang cương cứng của cô.

Sự thèm khát xác thịt đang dâng lên trong người tôi tột độ. Tôi không thể nào kiềm nổi trước một thân thể nóng bổng, căng đầy nhựa sống của một cô gái 19 tuổi. Tôi xoa nhẹ lên hai mông tròn lẵng của Cô. Và úp mặt vào mu lồn, phà hơi nóng trên đó. Tôi nhất đầu lên nhìn
say đắm vaò cái lồn qúa đẹp của cô ta. Cái lồn thật là trắng vung cao mập tròn, một đám lông đen tuyền nổi bật trên làn da trắng nhu tuyết.

Tôi vục mặt vào đám lông mềm mại đó. Há to miệng ngậm cả hai mép âm hộ làm cho cô ta thấy tê mê. Tôi banh nhẹ hai mép lồn cô ta ra rồi lè lưỡi liếm vào giữa. Tôi ngước mặt lên nhìn cô thì thấy cô ta mắt nhắm nghiền dường như thích lắm. Cô ta dang háng rộng ra, một chân gát lên vai tôi, chân kia để thòng xuống bàn. Tôi liếm mút như chưa bao giờ được liếm.
Rôi tôi ngậm lấy và nút cục thịt nhỏ trong âm hộ cô ta. Cô ta bắn người lên vì sung sướng. Cửa âm hộ đã nóng ran và co thắt liên hồi.

Tôi lè chiếc lưỡi thật dài, liếm từ dưới lên trên, đều đặn. Lưỡi tôi đi từ lỗ đít, vượt qua hai mép lồn rồi ngừng lại ở ngay mồng đốc, tôi nút mạnh rồi giử nó giữa hai môi. Cô ta như bị điện giật bật tung lên và hẩy hẩy cái âm hộ vào mặt tôi liên hồi. Nước nhờn của cô đã rỉ ra rất nhiều. Rồi cô ta rên một tiếng thật dài, dâm thủy trong cửa mình tiếp tục chảy ra theo từng cái giật người.

Tôi bồng cô ta xuống bàn, lật xấp cô ta lại trên ghế, chổng mông cô ta cao lên, rồi dùng con cu dài bự, để ngay cửa mình nhớp nhúa nước lồn rồi ấn sâu vào, lút cán. Cô ta gào lên, có lẽ con cu của tôi bự qúa. Cô ta gục đầu xoải hai tay và đón nhận cái cảm giác đê mê khi được tôi lấp âm hộ cô ta bằng khối thịt căng cứng của tôi.

Cô ta dướn người theo dương vật của tôi mỗi khi nó tiến sâu vào âm đạo ấm áp của cô. Cô lại còn biết co xiếc âm đạo lại để bóp chặc con cu của tôi. Mỗi khi con cu tôi đâm vào rồi kéo ra thì âm đạo cô ta mở rồi bóp lại. Tôi sướng qúa phải kêu lên 1 tiếng dài. Tôi nhấp?rồi nhấp? tôi thấy sướng quá.

Tôi chưa bao giờ được sướng như thế. Tôi chồm lên hôn vào cổ vào vai vào lổ tai cô ta. Còn cô ta thì nẩy mông cao lên để đón nhận từng cái nhấp của tôi. Tay tôi bóp cặ? vú căng tròn, rồi thì vuốt dọc hông, rồi xoa cái mông tròn trịa săn chắc. Tiếng rên của cô ta và tôi hòa lẫn vào nhau? Hai thân thể oằn oại trong đêm tối.

Rồi tôi gồng cứng người, bấu chặc lưng cô ta. Tôi bắn thật mạnh từng dòng khí ấm vào sâu trong lồn cô ta. Tôi thì rên lên hừ hừ, con?cô ta thì quập người lại bấu chặc lấy ghế, ngóc đầu lên, nhắm mat? bậm môi hét thé lên một tiếng thật to "Aaaaaaaaaaaaaaaaa"như muốn xé tan màn đêm tối âm u.

Tôi không còn ý tưởng đi về nhà nữa. Tôi ở lại ngủ đêm với cô ta.
---o0o---

Ánh nắng chiếu vào mặt làm tôi giực mình thức dậy. Tôi hoảng hồn kinh sợ, tôi đang nằm trong nghiã địa, kế bên một ngôi mộ. Hồn vía tôi bay đi đâu hết rồi. Tôi lật đật bận quần áo vô, rồi nhìn đáo đát. Tôi càng kinh sợ hơn nữa, khi tôi đọc thấy hàng chữ trên tấm mộ bia kế bên tôi "Lê Thị Trung Trinh, sanh ngày ?. Từ trần ngày ?. Hưỡng thọ 19 tuổi". Tôi giật bắn mình lên, tấm ảnh trên mộ bia là hình của cô gái tôi qua tôi ân ái. Tô? ú ớ , lùi lại rồi chạy thật nhanh ra khỏi nghĩa địa.

---o0o---

Tôi đi hỏi người ta thì mới biết câu chuyện như sau:

Cô Trinh có quen một anh chàng ở tỉnh, lâu lâu thì anh ta về thăm cô một lần. Một bữa nọ ông Hội Đồng đi đâu về sơm thì bắt gặp cô con gái cưng của mình đang trần truồng ân ái với bạn trai. Qúa tức giận, ông ra lịnh bắt tống giam tên bồ của cô con gái. Và cho lính hầu đánh con gái mình 50 roi rồi nhốt vào nhà chứa củi.

Cô Trinh bị đánh qúa đau, quần áo rách nát hết. Cô nằm trong nhà chứa củi khóc than cho thân phận. Đêm đó có 3 tên lính hầu mang cơm vô cho cô ta ăn. Tụi nó thấy cô ta nằm im, quần áo tả tơi, nên nháy mắt nhau làm chuyện bậy.

Ba tên lính đè cô Trinh ra rồi thay phiên nhau hiếp cô. Chuyện lạ là cô ta không la cầu cứu hay chống cự gì cả. Có lẽ là cô ta bị đánh đau qúa, rồi đang nhớ người yêu, nên cô ta nằm yên cho bọn tên lính làm gì thì làm. Chúng lôi cái thân thể mềm nhủng của cô Trinh ra giữa nhà mà hãm cô ta không từ một chổ nào. Cứ 1 tên đút vô âm hộ, thì một tên nhét vô lổ dít cô, còn tên kia thì cho vô miệng cô. Chúng nó xoay tua như thế. Thật là tội nghiệp cho cô Trinh, chỉ nằm yên mà chịu trận. Xong một tua chúng nó nghĩ một hồi rồi lại lôi cô Trinh ra hãm thêm một lần nữa.

Được cơm đòi cá, ba tên lính này hiếp cô Trinh liên tục 6 lần. Lúc đầu cô Trinh còn nhắm mắt nằm yên, nhưng đến tua thứ hai chúng nó dần cô Trinh dữ qúa, cô chịu không nổi nên rung lên bây bẩy như rắn bị chặt đầu.

Một tên có dã tâm, chạy ra kêu một thằng bạn khác vào hiếp cô Trinh. Lần này cô Trinh như một cái xát không hồn, hắn lôi ngữa cô Trinh và dốc ngược đầu cô trên cái ghế dài, Hắn lấy tay nắm chân cô ta và banh rộng hán ra. Cứ thế hắn cứ đâm vào rồi kéo ra như vũ bảo. Cô Trinh chịu không nổi ngất xĩu đi. Tối hôm đó thì cô Trinh qua đời.

Ông Hội Đồng điều tra ra, biết chuyện nên xử bắn ba tên lính hầu. Nghe nói là trước khi trước khi ra pháp trường thì ba tên này đã bị ông Hội đồng chặt đứt cu.

Hết


Đây là truyện ma có thật 100% đó nha: Truyện ma 5 giờ 15 phút sáng: MA_ vẫn là 1 đề tài được nhiều người thích thú.

Có nhiều tin là có ma, nhưng có nhiều người lại nói là kkhông tin. Có rất nhiều hiện tượng lạ xảy ra, và tất nhiên là không có lời giải thích. Câu chuyện mà tôi kể ở đây là có thật, nhưng không phải là bản thân tôi găp, mà là anh của tôi.
Đó là 1 lần anh ầy đi công tác với phái đoàn ngoài Hà Nội. Vào 1 đêm, khi mọi người đang ngồi o quầy tiếp tân để mướn phòng thì có 1 bà khách chạy từ trên lầu xuống. Bà ấy vừa khóc vừa nói với người quản lý khách sạn.
__ Tôi..Tôi...không ở đây nữa. Tôi trả phòng lại đó.
Anh tôi và mọi người rất ngạc nhiên vì phản ứng lạ của bà khách này. Vì vậy anh ấy lại gần và hỏi:
__ Có chuyện gì vậy? Phòng đó có vấn đề gì ah?
Bà khách trong điệu bộ hốt hoảng trả lời:
__ Tôi nghĩ là phòng đó có.......tôi không biết nữa. Tôi đang nằm ngủ trên giường thì tự nhiên cái giường dựng đứng lên. Tôi tưởng là nằm mơ nên đã tự nhéo mình. Nhưng tôi rất tỉnh táo.....
Bà ấy hoảng loạn thật sư. Thấy vậy anh tôi mới đưa cho bà ấy vài viên thuốc an thần và nhờ người tìm cho bà ấy 1 phòng khác. Bạn của anh tôi cũng không phải là hiền. Họ cũng rất hào hứng trong chuyện này. Trong lúc đang phân vân. 1 người bạn của anh tôi nói:
__ Hùng_ tên anh trai tôi, tụi này biết mày rất gan da. Thôi thì tụi mình cá với nhau đi. Bây giờ mày vào phòng đó ở, nếu mày ở đó được 3 ngày mà không sợ thì tụi này sẽ dắt mày đi ăn 1 chầu.
Anh tôi cũng tin vào những chuyện lạ như vậy, nhưng anh ấy cũng muốn thử xem sao. Vì vậy anh ấy nhận lời. Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, anh ấy gọi người quản lý và dặn:
__ Huân, ngày mai em kêu anh dậy lúc 6h nha, anh còn phải vào bệnh viện có chuyện.
Anh quản lý đồng ý. Thế là tối hôm đó anh tôi vào ở cái phòng mà bà khách kia nói là có ma.......................
Đang ngủ say giấc, bỗng có tiếng của Huân:
__ Anh Hùng, dậy đi anh, 6h rồi, anh còn phải vào bệnh viện nưa.
Không chỉ gọi mà Huân còn đến gần và lay lay người anh tôi nưa. Anh tôi lim dim mở mắt, chộp lấy cài đồng hồ và nhin. Anh ấy trả lời lại:
__ Chỉ mới có 5h15 thôi, sao em kêu anh sớm vây?
Anh Hùng liến quay người hướng mặt vào tương. Nhưng cũng ngay lúc ấy, anh tôi bật ngồi dậy trong sự hoảng hôt...........
Anh ấy không hoảng hốt vì cái giường dựng đứng lên. Anh ấy cũng không giật mình vì Huân gọi anh ấy dậy sơm. Anh ấy bật dậy vì nhớ ra là Huân đã vào và lay lay gọi anh ây. Chuyện lay lay người để gọi 1 ai dậy là chuyện thương. Nhung nó sẽ trở nên quái lạ nếu cửa đã được anh tôi khoá 2 chốt, cài móc xích và đút chìa khoá ở ô. Điều đó cũng có nghĩa là, không 1 ai ở ngoài có thể mở cửa đươc. Bởi vì thắc mắc chuyện đó, nên anh ấy dậy và chuẩn bị đồ để đi làm luôn. Đến tối về, anh ấy lại vào phòng và đóng cửa kỹ như ngày hôm qua. Nhưng hôm nay, anh ấy không nghe gì hết, anh ấy để đồng hồ vào lúc 5h30 nhưng lại tỉnh dậy vào 5h15...........
Đến ngày cuối cùng là ngày thứ 7 và anh ấy ko cần đi làm vào ngày mai. Anh ấy quyết dịnh dùng thuốc ngủ để ngủ cho ngon giâc. Nhưng lạ 1 điều là, ngay cả khi uống 2 viên thuốc ngủ thì anh ấy vẫn thức dậy đúng 5h15. Điều này rất lạ đối với anh ấy vì anh thường thức dậy rất trễ khi ko làm vào buổi sang. Anh ấy xuống quầy tiếp tân và gặp bạn be. Mọi người đều hỏi han anh Hùng.
__Sao? Mày có gặp gì không?
Anh tôi trả lời:
__Có, tối đầu thì thấy Huân 5h15 lên kêu tôi.
Huân liền nói:
__Không có anh ah! Anh dặn em là 6h mới gọi anh ma. Với lại lúc đó em đang có ca trực bên khu kia, đâu có ở đây.
Nghe Huân nói vậy, mọi người đều há hốc miệng ra. Và rất ngạc nhiên khi thấy anh tôi vẫn bình thương. Anh tôi nói:
__ Anh biết, vì đó không phải là em. Cửa phòng anh khoá rất kỹ, nếu là em thì em cũng chẳng vào được __Anh tôi nói tiếp:
__ Có điều ngạc nhiên là, mấy ngày nay, lúc nào anh cũng dậy vào lúc 5h15. Không trễ củng không sớm hơn phút nào. Hôm qua anh đã uống thuốc ngủ, nhưng sáng nay cũng dậy vào đúng giờ đo. Mà lạ hơn nữa, khi thức dậy, anh rất tỉnh táo, không có chút gì nhức đầu hay ngái ngủ như trước đây.
Mọi người đã ngạc nhiên giờ càng ngac nhiên khi anh tôi hỏi người tổng quản lý khách sạn đã đứng tuổi:
__ Bà hãy kể sự thực về cái phòng đó đi.
Người tổng quản lý bèn kể nhỏ:
__ Cái phòng đó lúc trước có 1 bà khách mướn, và không biết vì chuyện gì mà bà ấy đã tự tử trong đó vào lúc 5h15...................................
Chúc các bạn hứng thú khi đọc truyện này!!! Kết Thúc (END)

Lan là luật sư cho một văn phòng luật sư có tăm tiếng tại Saigon. Tuấn, chồng nàng, là kỹ sư điện cho nhà máy Saigòn Thuỷ Cục tại Thủ Đức. Hai người vừa mới cưới nhau được gần một năm thôi! Gia đình hai bên đều giàu có nên đám cưới đã được tổ chức rất lớn tại nhà hàng Đồng Khánh, khách dự đến hơn 400 ngườị Ai cũng phải khen họ thật là xứng đôi vừa lứa! Bên chồng đã mua sẳn một biệt thự Ở vùng ngoại ô Saigòn, gần cầu Tân Cảng. Sau hai tuần trăng mật tại Đà Lạt vợ chồng Tuấn Lan dọn về đó ở. Lan rất thích cái biệt thự này, nó nằm cạnh bờ sông Saigon, chung quanh là tường xây bao quanh một khu vườn cây ăn trái đủ loại! Không khí trong lành và nhất là khung cảnh yên tỉnh cộng với cảnh vật hữu tình rất hợp với tính của Lan! Chổ ở cũng tiện cho cả hai vì không quá xa chổ làm của cả hai vợ chồng!

Tuấn thích các đồ cổ nên tìm mua những đồ chạm trổ xưa để trang trí trong nhà dù phải trả giá cao đi nữa! Trong số đồ vật mua được có một chiếc gương cổ gắn trên giá được chạm trổ rất cầu kỳ! Lan cũng thích cái gương này, nàng đặt nó trong phòng ngủ và hàng ngày ngắm mình trong gương! Cuộc sống tưởng cứ thế êm đềm trôi đi, nhưng vào một đêm mà Tuấn phải trực đêm tại sở Lan ngủ một mình ở nhà ! Đêm đó Lan mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện đến nói chuyện với nàng, cuối cùng thiếu phụ đó nói bà ta chính là mẹ ruột của nàng, còn cha mẹ nàng chỉ là cha mẹ nuôi mà thôi!
Nếu không tin thì có thể đi hỏi cha mẹ nàng cho ra lẽ, xong thiếu phụ biến mất!
Hôm sau Lan thức dậy và nhớ lại giấc mơ nhưng nàng chỉ cho đó là giấc mơ nên không để ý gì cho lắm! Nhưng liền mấy đêm sau Lan đều mơ thấy người thiếu phụ đó hiện ra trong giấc mơ và quả quyết nàng là con của bà ta! Lan đâm ra thắc mắc, không biết đó là sự thực hay chỉ là bị ám ảnh chuyện gì rồi mơ thôi! Nàng lờ đi, nhưng rồi đêm nào nàng cũng thấy thiếu phụ đó, lúc thì chân thành, lúc thì khoc' nức nở khi nghe nàng từ chối không nhận bà ta là mẹ!! Cuối cùng vào một Chúa Nhật, Lan về nhà cha mẹ chơi, lúc ở trong bếp một mình với mẹ nàng hỏi:
- Mẹ à, có phải con chỉ là con nuôi của ba mẹ không?!
Mẹ nàng hơi biến sắc mặt nhưng cố trấn tỉnh:
- Ai nói chuyện tầm bậy đó cho con vậy! Ba con mà nghe là chết với ông ấy đó nghe chưa !
Rồi mẹ nàng nói lảng qua chuyện khác! Lan không hài lòng lắm nhưng sợ làm phật lòng mẹ nên không dám hỏi thêm! Nhưng rồi nàng vẫn tiếp tục mơ gặp người thiếu phụ kia! Lan quyết định gặp riêng Vú Ba, người đã chăm sóc nàng từ lúc sơ sinh cho đến ngày lấy chồng! Lan xem Vú Ba như một người mẹ thứ hai, và Vú cũng yêu thương nàng như là con đẻ ! Vú là người thật thà chất phát, chẳng bao giờ nói dối hay làm phật lòng một ai! Gặp Vú Lan hỏi chận đầu:
- Vú đừng dấu con nghe! Con biết con là con nuôi của ba mẹ con! Xin Vú nói cho con sự thật đi!
Vú Ba mặt tái xanh lấp bấp:
- Trời ơi làm sao cô biết được, đời nào ông bà nói cho cô biết điều đó! Ai nói cho cô vậy?
- Có người cho con biết, con chỉ cần Vú xác nhận và cho con biết thêm các điều Vú biết!
- Cô biết rồi thì Vú cũng không giấu gì con! Nhưng Vú cũng chẳng biết gì nhiều đâụ
- Thì điều gì Vú biết thì cứ kể cho con nghe, biết đâu nhờ đó mà con tìm ra nguồn gốc của mình cũng nên!
- Con biết đó ba mẹ con chỉ có mình con là con một mà thôi! Thật ra thì bác sĩ cho biết là ông bà không thể có con được! Vú chỉ biết là một ngày vào mùa Thu 23 năm trước, ông nói là có chuyện phải đi xa vài ngày! Khi trở về ông ẳm theo một bé gái nói là xin được của một người đàn bàở Cần Thơ, bà ta vì nghèo quá không thể nuôi đàn con quá đông nên đành lòng để con mình cho người khác nuôi! Đứa bé đó là con đó! Vú chỉ biết vậy thôi và Vú đảm nhận việc nuôi dưỡng con từ đó! Vú cũng không dám hỏi thêm gì từ ông bà nên không biết thêm gì nữa !
Lan biết có hỏi ba mẹ nàng thì ông bà cũng không nói đâu, nhưng màng đã có được một chi tiết mà nàng cần! Đó là nơi ba nàng xin đứa con. Là một luật sư Lan có thể dùng tài năng và phương tiện sẳn có của mình để truy ra nguồn cỗi của mình! Lan lấy một tuần nghỉ phép và nói với chồng là nàng phải đi lo một công việc cho một thân chủ tại Cần Thơ ! Khi đến nơi nàng vào Tòa Án xin người Lục Sự lục xem tài liệu coi những ai đã cho con vào những tháng mùa Thu 23 năm trước! May mắn nàng có được danh sách của những đứa trẻ được cho cùng tên của người cho và người nhận. Sau khi kỷ lưỡng xét duyệt và so sánh tên tuổi trong danh sách đó, nàng biết được tên của người mẹ ruột nàng là Trần Thị Liễu. Tiến hành xa hơn Lan yêu cầu ông Lục Sự xem lại hồ sơ của người đàn bà tên Liễu này! Một sự thật bất ngờ mang đến là người này là một tử tội, vì mang thai nên được dời ngày xử tử đến sau khi sinh con! Đứa con được sinh ra trong khám đường và mang đi cho, sau đó bà ta bị xử bắn vì tội giết chồng!
Trở lại Saigon với tâm trạng đau khổ vì sự thật nàng đã tìm ra! Lan chán nản không muốn tìm kiếm thêm về thân thế của mình nữa! Đêm đó người thiếu phụ lại hiện ra trong giấc mơ và lần này bà ta kể cho nàng đầy đủ chi tiết về bà và vì sao bà phải bị xử bắn:
- " Bà ngoại con là con của một điền chủ giàu ở Phong Điền, Cần Thợ Quận Phong Điền chỉ cách Cần Thơ chưa tới 20 cây số. Cứ theo con sông Cần Thơ thì từ Cần Thơ rồi tới Cái Răng xong đến Ba Láng vượt qua Vàm Sáng là tới Phong Điền! Vùng này nổi tiếng là vựa lúa gạo vì thế đã có câu ca dao truyền khẩu từ lâu đời:
" Cái Răng Ba Láng Vàm Sáng Phong Điền.
Anh thương em thì cho bạc cho tiền!
Đừng cho lúa gạo, xóm giềng cười chê!"
Bà có một sắc đẹp mặm mà với làn da trắng nỏn của cô gái miệt vườn! Vì là con nhà giàu nên bà ngoại con được cha mẹ cho lên tỉnh thành ăn học! Trong một buổi dạ vũ mừng Tết, bà con gặp một công tử hào hoa phong nhã. Chàng là con cưng của quan Tham Tá ở tòa bố Tỉnh! Mới gặp nhau là họ đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng! Sau đó họ hẹn hò với nhau rồi cuối cùng nhà trai đến xin cưới hỏi! Hai vợ chồng sống trong gia đình cha mẹ chồng. Trong hai năm đầu tình nghĩa họ rất mặn nồng nhưng đến năm thứ ba thì ông ngoại con theo bè bạn chơi bời nhậu nhẹt và bắt đầu lơ là với vợ ! Bà con lúc đầu còn nói bóng gió nhỏ nhẹ để khuyên chồng nhưng đâu cũng vào đấy! Sau bà khóc lóc năn nỉ xin chồng hãy xa lánh bọn bạn bè xấu nhưng cũng không xong còn bị chồng chửi rủa đánh đập nữa! Qúa lắm bà con quay ra cầu cứu cha mẹ chồng! Chẳng những không được binh vực mà còn bị cha chồng la cho là: - Chồng mày nó là đàn ông, phải để cho nó giao dịch với người đời chứ ! Còn nó có lăng nhăng với đứa nào thì đã có sao đâu! Trai năm thê bảy thiếp là thường tình mà!

Bà con rất yêu thương chồng nên đành cắn răng chịu đựng! Mà thời đó có gì đi nữa thì cũng phải chịu thôi! Đàn bà mà bỏ nhà đi thì không ai chứa, cũng chẳng biết làm gì ăn, và làm nhục cha mẹ của mình! Cứ thế mà bà con cố sống cho qua ngày! Nhưng rồi bà có thai mẹ ! Gần ba tháng bà mới biết đúng là mình có thai! Đêm đó bà đợi chồng về để báo tin vui, đến nửa đêm ông ngoại con mò về nhà, hơi thở nặc nồng mùi rượu! Bà lấy khăn ướt lau người và mặt mày cho ông, thay quần áo và dìu ông vào giường! Lúc sau bà thủ thỉ với ông là bà có thai rồi! Đã không vui thì chớ ông còn cằn nhằn bà là ông chưa muốn có con, nó chỉ làm bận thêm thôi! Qúa thất vọng bà chỉ biết ôm mặt khóc thầm trong đêm tối!

Từ hôm đó ông càng đi chơi khuya nhiều hơn, về nhà thì gắt gỏng mắng nhiếc và có khi còn đánh bà nếu bà có lên tiếng cải lại! Ông bây giờ công khai đi chơi với đào cả ngay ban ngày ban mặt mà còn ra vẻ ta đây là đào hoa nữa! Bà nhiều lúc muốn tự tử chết đi cho xong cái kiếp bạc phận của mình nhưng lại thương đứa con trong bụng không có tội gì! Cha mẹ chồng và các em chồng đều về phe ông con, họ nói móc nói xói đủ điều! Cho đến một đêm kia sau khi đi nhậu nhẹt chơi bời về, ông con chửi và đánh bà một trận và còn nói là sẽ bỏ bà để lấy vợ khác! Sau đó ông lăn ra giường ngủ như chết! Bà nằm thao thức khóc ấm ức, suy nghĩ về số phận hẩm hiu của mình, tình yêu của mình dành cho chồng, và tương lai đen tối khi bị chồng bỏ ! Cuối cùng bà quyết định chết và trước khi chết bà sẽ giết luôn cả ông! Bà nghĩ là chắc sang thế giới bên kia thì có lẽ hai vợ chồng sẽ có hạnh phúc hơn!
Bà nhè nhẹ ra phòng khách, nơi đó có treo một cây kiếm ngắn cổ xưa trên tường! Cha chồng nàng nói thanh kiếm này là báu vật từ triều đại nhà Lê nên ông ta rất quí và treo trong phòng khách làm cảnh! Bà mang thanh kiếm vào phòng, rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh thép xanh rợn người! Hai tay dơ cao nó lên bà đâm phập xuống ngay tim của ông! Thấy máu phọt mạnh ra bà xây xẩm té xỉu! Khi tỉnh dậy bà không còn đủ cam đảm để tự kết liễu đời mình! Ở đây cũng không xong, bà cầm theo thanh kiếm tang vật, lấy ít vật dụng cần thiết và lẻn ra sau nhà đẩy chiếc tam bản ra lạch và kiếm đường chèo về nhà cha mẹ mình. Khi ra đến sông lớn bà quăng thanh kiếm xuống sông và cắm cúi chèo như kẻ mất hồn! Hơn một ngày sau bà mới về dến nhà, vừa bước vào nhà thì đã có mấy ông cò trên tỉnh đợi sẳn, họ bắt còng bà và giải lên tỉnh để xử về tội giết chồng!
Tại toà bà nhận hết tội mà họ gán cho! Toà xử rất nhanh và bà lãnh án tử hình mặc dù họ không tìm được "thanh kiếm " hung khí! Nhưng bà đang có thai mẹ nên tòa cho đình án tử đến sau khi ba con sinh nở ! Rồi thì cũng tới ngày đó, bà con sinh mẹ trong nhà lao, họ mang mẹ về trao lại cho ông bà cố của con! Chỉ hôm sau họ mang bà con ra pháp trường xử bắn! Trước khi bắn họ hỏi bà con có điều gì trăn trối lại không! Bà con dỏng dạc thét to vào đám đông đếm coi xử bắn trong đó có cả họ hàng nhà chồng:
_Tui chết đi cũng nguyện thành ma về trả thù bọn đàn ông bội bạc! Con cháu tui cũng sẽ làm như vậy! Đó là lời nguyền của tui trước khi chết! Hãy nhớ lấy! - Rồi họ bắn chết bà con!
Mẹ được ông bà ngoại của mẹ nuôi lớn lên, không ai hở môi cho mẹ biết gì về quá khứ của mình! Ông bà chỉ nói là cha mẹ của mẹ bị chết trong một tai nạn sau khi sanh ra mẹ mà thôi! Mẹ lớn lên và trở thành một cô gái có nhan sắc nổi tiếng ở vùng Phong Điền, chắc ông bà nhớ hậu quả khi xưa nên không cho mẹ lên tỉnh học! Mẹ chỉ học hết trung học đệ nhất cấp là phải ở nhà phụ việc cơm nước với bà ngoại rồi! Nhưng rồi tiếng đồn về mẹ bay xa, con trai của các điền chủ khác cũng tìm dến để dọ hỏi! Mẹ cũng phải lòng một anh chàng đẹp trai con của một điền chủ ở quận Cái Răng! Tuy không ở gần nhau nhưng anh rất thường lặn lội xuống Phong Điền để gặp mẹ ! Rồi thì việc cưới hỏi cũng đến! Mẹ về ở bên nhà chồng ở gần cầu Cái Răng !
Năm sau một trận dịch cúm tràn lan khắp các tỉnh và giết chết cả mấy chục ngàn người! Không may là trong đó có cả gia đình ông bà ngoại của mẹ! Mẹ trở thành kẻ không thân nhân! Người thân của mẹ bây giờ chỉ là những người bên gia đình chồng! Mẹ cũng làm quen được với một vài người bạn gái mới ở gần nhà. Họ với mẹ chơi thân với nhau và coi nhau như chị em trong nhà vậy ! Thật ra mẹ chỉ quanh quẩn ở nhà giúp bà nội con hoặc lại chơi với các bạn gái hàng xóm thôi chứ không đi đâu xa cả ! Ba con ngày thì đi đến chiều tối mới về ! Ba con nói phải đi lo công chuyện cho ông con, mẹ luôn tin tưởng ở ba con nên cũng chẳng hỏi han gì nhiều !
Cuối năm đó mẹ có bầu con! Ba con và mẹ rất vui mừng! Ông bà nội con lo mua mọi thứ đồ bổ cho mẹ để sau này con sanh ra được mạnh khoẻ ! Ba mẹ sắm sửa các vật dụng và quần áo cho con để chờ ngày con chào đời! Cuộc sống thật hạnh phúc! Nhưng một đêm kia mẹ mơ thấy một thiếu phụ trẻ đẹp hiện về trong giấc mơ, bà ta cho mẹ biết là mẹ là con của bà ta! Sau đó bà hiện về hàng đêm để trò chuyện với mẹ ! Cho đến một đêm bà bảo mẹ là ba con không trung thành với mẹ đâu! Bọn đàn ông luôn luôn phản bội! Bọn sở khanh đó đáng chết! Bà bảo mẹ phải giết ba con vì trước sau gì thì ba con cũng bỏ mẹ thôi! Mẹ chống đối lại và xác nhận là ba con rất trung thành va yêu thương mẹ! Nhưng bà ấy bảo cứ chờ xem rồi kể lại chuyện bất hạnh của đời bà và lời nguyền bà đã nói trước khi chết! Bây giờ là thời gian để bà thực thi lời nguyền ấy! Mẹ rất kinh hoàng nhưng mãnh lực ma quái của bà con làm mẹ mềm nhủn cả ý chí của mình! Thấm thoát mẹ đã có bầu được 5 tháng, bụng mẹ càng ngày càng lớn! Đi lại cũng khó khăn hơn, ông lang khuyên ba mẹ không nên làm chuyện vợ chồng với nhau nữa để giữ an toàn cho con! Từ ấy ba con thỉnh thoảng lại vắng nhà cả đêm ! Mẹ vẫn mơ thấy bà con hiện về thúc giục mẹ thi hành lời nguyền: Giết ba con! Nhiều lúc mẹ bị quyền lực huyền bí của bà con sai khiến và hứa sẽ giết ba con nếu có dịp! Một đêm kia bà con bảo mẹ mở ngăn kéo của cái tủ gỗ gỏ trong phòng! Mẹ thấy cây kiếm ngắn cổ xưa nằm đó từ bao giờ! Bà con nói ngày xưa với chính thanh kiếm này bà đã giết chết kẻ phản bội!

Một buổi sáng kia khi thu dọn quần áo của ba con để đi giặt, mẹ thấy có vết son trên áo và mùi nước hoa vẫn còn phảng phất trên đó! Mẹ mang đến hỏi ba con thì ông ấy chối quanh và còn nạt át giọng mẹ nữa ! Mẹ trở về phòng và khóc một mình! Chẳng lẽ bà con nói đúng sao !?! Chẳng lẽ bọn đàn ông toàn là một lũ phản bội sao !! Mẹ thiếp đi và bà con lại hiện về an ủi mẹ rồi với giọng đanh chắc bà bảo là đã tới giờ hành động! Nó đã phản bội con từ lâu rồi chỉ tại con quá ngây thơ mới tin vào sự trung thành của nó mà thôi! Hôm sau mẹ lại chơi nhà chị bạn, chuyện vản một hồi mẹ hỏi:
- Chị là hàng xóm với gia đình chồng em, em với chị coi nhau như chị em ruột! Em xin chị cho em biết chị có biết gì về cuộc sống của chồng em không !?
- Sao em lại hỏi thế !? Có gì xảy ra trong cuộc sống vợ chồng của tụi em à?!
- Chồng em thỉnh thoảng đi suốt đêm, và hôm qua em còn thấy dấu son và mùi nước hoa trên áo nữa ! Nếu chị biết gì thì làm ơn nói cho em biết với ! Em là kẻ lạ từ xa đến và chỉ biết nhà chồng và mấy chị em gần đây thôi !Nếu chị biết gì thì làm ơn cho em biết , em đội ơn chị!
- Chị coi em như em ruột mình nên chị cũng không dấu gì em! Chồng em nổi tiếng là một công tử ăn chơi vùng này! Đó cũng là lý do mà cậu ấy phải đi lấy vợ xa! Con gái các nhà giàu có ở đây đều biết tiếng cậu ấy nên đâu ai chịu gả cho cậu ta đâu !! Hàng ngày cậu ấy tụm bè tụm đảng với mấy tên công tử khác, ăn chơi bài bạc và phá làng phá xóm! Ở đây ai cũng biết danh! Chỉ tội nghiệp em quá ngây thơ nên chẳng biết gì !

Mẹ cám ơn chị bạn rồi về ! Thế ra là ba con luôn làm mặt giả dối với mẹ mà thôi! Đi ăn chơi mà nói là đi lo công việc, đêm ngủ với gái về nói là phải đi lên tỉnh lo giấy tờ!! Mẹ chỉ biết khóc cho phận mình, sao nó oan trái giống hoàn cảnh của bà ngoại con quá!

Một chiều mưa gió kia ba con về nhà mùi rượu nồng nặc, áo quần xốc xếch. Mẹ đở ba con vào phòng rồi trắch:
- Sao anh nhậu nhẹt gì mà say quá độ như vậy !? Say mà dầm mưa có bữa trúng gió chết dọc đường không ai hay đó!
- Á a ! Cô cầu cho tui chết chứ gì ! Cô tưởng cô hay lắm à ! Cô chỉ là con bé mồ côi thôi! Tui thách cô đó! Chịu được thì ở không được thì đi đi! Không ai chứa cô đâu! Mẹ cô ấy à! Cũng là một con giết chồng thôi! Tui mà biết trước chuyện này thì đời nào tui cưới cô ! Mẹ nào con nấy mà! Dang ra cho tui đi ngủ ! Tui không cần đứa nào giúp hết!
Ba con chửi mẹ một hồi nữa rồi nằm lăn ra ngủ như chết! Mẹ cởi thay quần áo ướt cho ông ấy, thấy trong túi có gì cồm cộm mẹ lấy ra xem! Đó là tấm hình của một cô gái trẻ ăn mặc hở hang như gái nhẩy, phía sau có đề dòng chữ " Tặng anh yêu!" và ký tên nguệch ngoặc phía dưới! Mẹ buông rơi tấm hình xuống đất! Ôm mặt khóc! Đúng rồi chẳng sai vào đâu được nữa! Ba con phản bội mẹ từ lâu mà mẹ có biết gì đâu! Đột nhiên mẹ nghe tiếng bà con ngay cạnh bên:
- Mẹ đã nói mà con không tin! Bây giờ con sáng mắt ra chưa !? Hãy giết chết tên phản bội kia đi!
Mẹ như bị thôi miên, từ từ đi đến bên tủ kéo ngăn lấy cây kiếm cầm trên tay! Trong đầu mẹ nghe toàn những câu chửi rủa đay nghiến của ba con! Xen lẫn vào đó là tiếng thúc giục của bà con! Mẹ như kẻ không hồn bước lại gần ba con, rút thanh kiếm khỏi vỏ, rồi cắm phập xuống tim của kẻ bạc tình! Như một kẻ mộng du, mẹ đút thanh kiếm vào vỏ , mở cửa sau bước ra hông nhà! Mưa vẫn còn rơi xối xả, mẹ đẩy chiếc tam bản và chèo về phía quận! Mẹ không còn ai là thân nhân trên đời này cả! Mẹ chỉ theo sự hướng dẫn vô hình nào đó mà chèo ghe về quận! Trong tiềm thức mẹ có ai nói là hãy vất thanh kiếm xuống sông và mẹ làm theo lời bảo như một cái máy! Ghé ghe vào cuộc cảnh sát quận, chỉ có một viên cảnh sát ngồi gác và hút thuốc trong văn phòng! Thấy mẹ Ông ta hỏi khuya khoắt thế này mà có việc gì đến báo cảnh sát vậy! Mẹ trả lời với giọng khô cứng:
- Tui đâm chết chồng tui rồi! Tui đến đây để nộp mạng!
Ông cảnh sát bán tín bán nghi không biết làm gì! Ngay lúc đó có mấy chiếc ghe cặp vào bến, mấy người hồng hộc chạy vào la lớn:
- Thày cò ơi! Có án mạng ở nhà ông hội đồng Bảy! Con ổng bị người ta đâm chết trong nhà! Ông mau cho người tới làm an-kết!
Ông cảnh sát quay lại phía mẹ nói:
- Cô đưa tay cho tui còng mau lên!
Rồi ông ta nhốt mẹ vào phòng giam và đánh thức mấy người khác dậy để đi theo mấy người báo tin làm an-kết!
Hôm sau họ giải mẹ lên nhà khám tỉnh Cần Thơ đợi ngày xử ! Cũng như bà con, mẹ nhận hết lỗi và bị nhận án tử hình! Mẹ cũng được hoản ngày bắn cho tới khi sinh con! Khi sinh con ra họ mang con đi nói là làm giấy tờ và tìm người để cho ! Và rồi mẹ bị họ mang ra pháp trường bắn và mẹ cũng mang theo lời nguyền là sẽ trả thù bọn đàn ông khốn nạn trên đời này! Và con chính là kẻ thi hành lời nguyền ấy!
Lan thấy cảm thương cho số phận của hai người, nhưng nàng không muốn vì sự hận thù của họ mà nàng phải giết chồng mình! Hơn thế nữa, Tuấn rất hiền lành! Nàng biết rỏ tính chồng vì hai người quen và tìm hiểu nhau suốt mấy năm còn ở Đại Học! Hai người thật sự yêu nhau và tự ý kết hôn với nhau, đâu có bị ép buộc, hay gả cho một người xa lạ như mẹ và bà nàng xưa kia đâu! Nàng biết Tuấn rất rỏ, một người đàn ông có trách nhiệm, yêu thương vợ và không hề dính líu đến tứ đổ tường như một số đông người có chức vị khác! Và một điểm nữa là Lan cũng yêu Tuấn tha thiết. Nàng không thể nào ra tay giết người mình yêu dấu được!
Dầu nàng có biện bạch cách mấy đi nữa thì mẹ nàng vẫn hiện về thúc đẩy nàng làm điều đó! Về vào ban đêm không xong mẹ nàng về luôn
nhà nàng đóng đô trong cái gương cổ trong phòng ngủ ! Mỗi khi nàng soi gương thì hình bóng mẹ nàng lại hiện ra nhắc nhở cái sứ mạng nàng phải thi hành! Nói nhẹ không xong, mẹ nàng lên tiếng đe dọa! Một sáng kia Lan thức dậy để sửa soạn bữa sáng cho vợ chồng trước khi đi làm, Tuấn cũng đã thức nhưng vẫn còn nằm rán trong giường, mắt nhắm nhưng tai vẫn nghe mọi sự chung quanh! Lan đến soi gương và Mẹ nàng hiện ra trong đó, vẫn như trước bà trách móc nàng sao không thi hành lệnh của bà! Lan bực dọc nói:
- Tại sao mẹ lại bắt con giết người con yêu dấu! Anh ấy có tội tình gì mà phải chết vì sự thù hận của người xưa chứ !?
- Đó là lời nguyền và con là người kế tự để làm việc đó! Không ai làm thay con được! Chính tay con phải dùng thanh kiếm để đâm chết người chồng của con để làm tròn lời nguyền, và con của con sau này cũng sè làm tròn lời nguyền này sau khi con bị xử chết! Đó là luật đã do bà ngoại con đã đặt ra ! Con cháu phải biết tuân theo mà thôi!
- Không ! Con không làm những điều vô lý đó đâu!
Một làn ánh sáng với luồng gió mạnh phát ra từ chiếc gương thổi bắn Lan vào vách! Nàng đau đớn la lên và bất tỉnh! Tuấn nằm nghe hết mọi chuyện, khi thấy Lan bị hất văng vào tường chàng vùng dậy bế nàng lên giường! Nhìn vào gương chàng quát:
- Bà hãy đi đi! Hãy để cho chúng tôi yên! Tại sao bà lại nhẫn tâm phá hạnh phúc của con bà!
Bóng trong gương bổng biến thành một con tinh dữ dằn với đôi mắt rực lửa:
- Tao phải giết bọn đàn ông phản bội chúng mày! Mày cũng không thoát khỏi lời nguyền của chúng tao đâu!
Tuấn với tay lấy chiếc guốc của vợ ném vào chiếc gương, nhưng chiếc guốc bật trở lại vào thái dương chàng. Tuấn cũng lăn ra bất tỉnh! Lúc tỉnh dậy thì Lan đã ngồi sẳn bên chàng ! Trời đã trưa rồi! Hai vợ chồng sợ lắm! Tuấn gọi điện thoại tới sở của hai người xin nghỉ một ngày! Xong chàng chở Lan đi ra chợ Thủ Đức ăn trưa! Trong lúc ăn Lan nói với chồng:
- Anh kêu người tới mang cái gương đó đi nghe anh! Bà ấy ám ảnh em mấy tháng nay rồi đó!
Trên đường về, Tuấn ghé kêu người bán đồ cũ lại nhà để cho ông ta cái gương cổ đó! Họ về đến nhà, ông bán đồ cổ vào phòng khiêng cái gương đi! Một bóng hình dữ tợn hiện ra trong gương cười the thé và một trận cuồng phong cùng với ánh sáng tuôn ra từ cái gương thổi bay ông ta ra ngoài cửa sổ! Ông ta rớt xuống đất va đầu vào cục đá to chết ngay lập tức! Giọng cười vẫn vang vọng xen lẫn tiếng gầm:
- Chỉ khi nào hoàn tất lời nguyền tao mới rời khỏi đây! Lan, con phải thi hành việc đó rồi thay thế mẹ truyền lời nguyền này cho con con! Chỉ lúc đó mẹ mới đi đầu thai được thôi!
Tuấn kêu cảnh sát báo về tai nạn xảy ra! Chàng dấu không nói gì về con Tinh cả ! Mà có nói thì cũng chẳng ai tin cho! Cảnh sát cho đây là tai nạn nên vợ chồng Lan không gặp rắc rối gì! Hôm sau khi đi làm, Tuấn xin nghỉ buổi chiều và đến "Lăng Ông" ở Gia Định, nơi đây có một thày coi tướng số kiêm thày pháp nổi tiếng để nhờ xem quẻ về con Tinh trong nhà! Sau khi bấm độn và làm những thứ phù phép linh tinh, ông thày phán:
- Con Tinh này rất dữ! Hiện nay không có ai đủ tài để diệt được nó đâu! Nó chỉ đi đầu thai nếu có ai thay thế nó mà thôi!
- Thế thì tụi tôi đành chịu chết hay sao?!
- Đúng ra thì còn một cách duy nhất! Phải kiếm ra cho được thanh kiếm của nó, và chính người con gái của nó dùng thanh kiếm này đâm vào ngực nó thì mới có thể tiêu diệt được nó mà thôi!
Nói tới đây ông thày pháp mhư bị ai đập vào đầu lăn ra đất bất tỉnh! Các đệ tử của ông phải làm mọi cách mới vực ông tỉnh dậy được! Ông ta nói:
- Thí chủ về đi! Tôi không giúp gì được cho ông đâu! Nó tính giết luôn cả tôi đó thí chủ thấy chưa !!
Tuấn ra về cũng không nói gì cho Lan biết về việc này! Chàng sợ làm nàng hoang mang thêm! Nhưng điều làm chàng suy nghĩ nhiều nhất là con Tinh đã biết chàng tìm cách diệt nó! Chàng sợ nó sẽ ra tay sớm tìm cách giết chàng! Nửa đêm đó như có linh tính báo thức, Tuấn mở mắt ra thì thấy Lan đang đứng ở bên giường, hai tay nắm chặt thanh gươm ngắn trong tư thế sắp đâm xuống ngực chàng! Ánh mắt Lan như ngây dại mất hồn! Tuấn vội la lớn:
- Lan, tỉnh lại em! Đừng làm theo lời con Tinh đó!
- Tao phải giết bọn đàn ông phản bội trên đời này! - Lan trả lời với giọng xa lạ như vọng về từ thế giới bên kia!
- Em hãy tỉnh lại đi! Nhìn kỹ anh nè! Em biết mà anh yêu em nhất trên đời này mà! Không gì có thể làm anh xa em được! Em biết là anh luôn trung thành với em mà! Tỉnh dậy đi Lan! Hãy xét lại xem, có khi nào anh ruồng rẩy em hay đối xử lạnh nhạt với em không! Tỉnh lại đi em, đừng để con Tinh cái kia làm tan đi hạnh phúc của chúng mình! Còn đứa con vô tội của chúng ta nữa, đừng để nó lại phải đeo theo lời nguyền khốn kiếp ấy theo nó vào cuộc đời này!
Cái bóng con tinh trong gương cũng gào lên:
- Hãy giết bọn đàn ông phản bội đi con! Chúng nó không đáng được sống! Bây giờ là lúc con hoàn thành lời nguyền của chúng ta! Hãy mau xuống tay đi!
- Đừng nghe lời nó em! Lan hãy mau tỉnh thức lại đi! Vợ chồng ta đang hạnh phúc, chúng ta sắp có đứa con đầu lòng! Đừng để bọn ma quái yêu tinh kia phá đi hạnh phúc của chúng ta!
Mặt Lan trở nên tỉnh táo hơn, nàng như vừa thoát ra khỏi một cơn mộng du! Nàng nghe tiếng Tuấn kêu gào! Có lẽ lời kêu gào thống thiết đã thắng được ma lực đang thống trị trong nàng! Nhìn mình tay đang dơ cao thanh kiếm chực đâm chồng, Lan hoảng hốt hạ lơi thanh kiếm xuống, miệng la lớn:
- Trời ơi! Chuyện gì xảy ra hả anh! Sao cây kiếm này lại trong tay em! Tí nữa là em đã giết chết anh rồi!
- Hãy giết chết nó đi còn chần chờ gì nữa con! Giết nó mau đi cho lời nguyền được trọn vẹn! - Con Tinh gào gọi Lan.
- Em hày bình tâm lại! con Tinh kia muốn cắt đứt cuộc sống êm đềm của chúng ta! Nó dùng ma lực để khiến em làm chuyện điên rồ! Hãy nghĩ đến tương lai của chúng ta, đến con của chúng ta!
- Em phải làm gì bây giờ đây! Trời ơi! - Lan nói như khóc!
- Hãy phóng thanh kiếm đó vào ngực con Tinh kia để phá vỡ lời nguyền của nó mau đi em! - Tuấn vội trả lời vợ !
- Đừng nghe lời bọn đàn ông khốn nạn con ơi! Con hãy giết nó ngay đi! Đừng nghe lời nó xúi xiểm mà giết mẹ con nghe chưa ! - Con Tinh phản lại tức thì!
- Hãy mau phóng thanh gươm đi em! Chỉ có một mình em là có thể phá được lời nguyền này mà thôi! Em nghe rỏ chưa?! Chỉ có mình em thôi! - Tuấn gào to như muốn để át đi mọi ma lực còn sót lại trong Lan! truyen ma
Thình lình Lan vươn tay lên và phóng nhanh thanh kiếm vào cái bóng con Tinh trong gương! Cái gương bể tan ra thành từng mảnh vụn cùng theo đó là một tiếng rú rợn người! Con Tinh và thanh gươm tiêu biến mất theo một làn khói mờ! Vợ chông Lan ôm lấy nhau khóc! Mừng mừng tủi tủi! Tai nạn đã qua đi rồi! Hai người ngồi tâm sự Ôn lại các vui buồn trong đời cho đến sáng! Tuấn dọn dẹp nhà cửa, chàng mang cái khung gương ném xuống sông như để xoá đi cái ám ảnh đã qua! Từ đó về sau vợ chồng Lan sống hạnh phúc không còn bị khuấy phá gì nữa ! Lời nguyền đã bị phá!
Cuối năm đó Lan sinh được một bé gái giống nàng như đúc! Nàng tạ Ơn trời đất vì con nàng không phải chịu cảnh sinh trong tù và đeo theo lời nguyền như mẹ và bà ngoại nàng! Hai năm sau một bé trai lại ra đời và họ sống êm đềm trong hạnh phúc tới già!

Dương-Vạn-Thạch, nhà nho ở quận Ðại Danh, thuở nay có tánh sợ vợ lạ lùng.
Vợ, họ Doãn, độc dữ khác thường, chồng hơi làm điều chi trái ý, là vác gậy đập liền. Ông cụ thân sinh Dương, ngoài 60 tuổi và góa vợ đã lâu, họ Doãn coi cha chồng như tôi tớ . Dương cùng em là Vạn-Chung thường lén đem cơm bánh cho ông cụ ăn mà không dám cho vợ hay . Tội nghiệp ông cụ lọm khọm rách rưới quá, anh em không cho khách khứa thấy mặt, sợ bị chê cười


Vạn-Thạch 40 tuổi chưa có con trai, cưới vợ bé là Vương thị, mà tối ngày không dám nói năng với nhau nửa lời

Hai anh em lên quận đợi thi hạch, thấy một thiếu niên ăn mặc nhã nhặn, bắt chuyện để làm vừa lòng, hỏi thăm tánh danh, thiếu niên tự giới thiệu là Giới-Phủ họ Mã . Từ đó kết giao càng ngày càng thân mật, thăm hương thề quyết làm anh em, rồi từ biệt.

Chừng nửa năm sau, Mã bổng dắt đồng bộc đến nhà Dương, vừa gặp lúc Dương lão ngồi ngoài cổng phơi nắng bắt rận; Mã tưởng đứa ở liền nói tên họ, nhờ vô thưa với chủ nhân.

Có người bảo cho Mã biết đó là cụ thân sinh ra hai anh em Dương, khiến Mã kinh ngạc. Anh em để đầu trần ra đón. Mã vô nhà khách, Mã xin ra mắt cụ ông, Vạn-Thạch nói trớ là cụ se mình, rồi nắm tay mời ngồi hết chuyện nọ qua chuyện kia, chẳng dè gần tối . Vạn-Thạch thường nói để dọn cơm ra ăn, nhưng lâu lắm, vẫn chưa thấy cơm bưng rạ Anh em thay phiên nhau chạy ra chạy vô, mấy lần, mới có thằng ở gầy nhom xách hồ rượu ra, uống giây lát đã hết nhẵn.

Ngồi đợi giây lâu, Vạn-Thạch chay đi thúc hối kêu gọi, đổ cả mồ hôi trán, lại thấy thằng gầy còm bưng cơm ra, cơm gạo lức và đồ ăn rất xoàng, chả có món gì ngon lành.

Ăn xong, Vạn-Thạch vội vã đi, Vạn-Chung thì ôm chăn gối ra nằm ngủ với khách. Mã ngỏ lời phiền trách:

- Hôm trước tôi nghĩ anh em nhà ông cao nghĩa nên cùng đính ước anh em. Nay được trông thấy cụ già nhà ta thật tình chẳng được phụng dưỡng no ấm, khiến người đi đường thấy thế cũng xấu hổ giùm.

Vạn-Chung nhỏ lệ và nói:

- Tình riêng chất chứa trong tâm, thật khó nói ra lời . Nhà tôi không may, gặp người chị dâu ác độc mà anh tôi thì hèn nhát yếu đuối, bị vợ dày vò hết sức. Tôi với anh, nếu không phải có cái tình ăn thề kết nghĩa với nhau, thì sự xấu trong gia đình tôi như thế quyết nhiên không thể nói thiệt.

Mã nghe chuyện sửng sốt than thở giây lâu rồi nói:

- Ban đầu ta định sáng sớm mai thì đi, nhưng nay nghe được chuyện lạ này, chả lẽ không mục kích một lần xem sao . Vậy có gian nhà nào bỏ không, xin cho tôi ở tạm, mặc kệ tôi tự nấu ăn lấy

Vạn-Chung làm y theo lời, dọn riêng một căn nhà cho thầy trò Mã ở . Ðêm khuya lấy trộm lúa gạo rau cỏ, đem tới tiếp tế cho Mã, hồi hộp chỉ lo chị dâu hay được thì khốn. Mã hiểu ý, hết sức chối từ, lại mời Dương lão đến ăn ngủ với mình, rồi tự ra ngoài chợ mua các thứ vải lụa về may quần áo cho cụ mặc, vứt hết đồ cũ rách rưới . Cha con anh em thấy Mã xử tử tế quá, đều cảm động tới khóc.

Vạn-Chung có thằng con trai tên là Hỷ-nhi, mới bảy tuổi, đêm nào cũng quấn quýt nằm ngủ với ông nội . Mã vuốt ve nó và nói:

- Thằng bé này phước thọ hơn cha nó nhiều, duy có lúc trẻ phải vất vả thôi

Doãn thị thấy ông cụ được no ấm thì nổi giận, kiếm chuyện mắng chưởi, bảo Mã khi không can dự vào việc nhà người ta . Ban đầu, những lời chì tiếng bấc còn ở trong chốn buồng riêng, dần dà bay tới gần chỗ Mã ở; anh em họ Dương hỗ thẹn toát mồ hôi, nhưng không sao bịt được miệng mụ đừng nói . Mã làm lơ, như tuồng chẳng hay biết chuyện chi

Người vợ bé Vương thị có mang được năm tháng, mụ mới hay lột áo nàng ra đánh đập thảm hại xong rồi gọi Vạn-Thạch đến, bắt quỳ xuống mặc quần áo đàn bà, lại vác gậy rượt đánh chồng chạy ra tới ngoài đường cái

Giữa lúc ấy Mã ở ngoài đường, cho nên Vạn-Thạch xấu hổ không dám thò mặt ra, nhưng bị mụi đuổi tới sau lưng, đành phải chạy tuốt ra ngoài mà trốn. Mụ theo ra, khoanh tay dậm cẳng, chửi rủa vang trời, hai bên xóm giềng đổ ra xem đầy đường chật ngõ . Mã trỏ vào mặt mụ và thét:

- Bước đi ! Bước đi ! truyen ma

Mụ lập tức day mình trở vô, dường như bị ma quỷ rượt đuổi, đến nỗi tuột cả giày vớ, vải quấn cẳng rơi ra lòng thòng trên lộ, chạy cẳng trơn mà về, sắc mặt xám ngắt như gà mới cắt tiết, một lúc lâu mới hoàn hồn.

Con hầu đem giày vớ khác cho mụ mang xong, đấm ngực khóc rống, gia nhân đều sợ, chả ai dám hỏi han an ủi gì cả

Trong khi đó, Mã lôi Vạn-Thạch về căn nhà mình ở riêng, cởi y phục đàn bà ra cho, thế mà Vạn-Thạch cự nự không chịu, chỉ sợ khăn yếm tuột ra; Mã phải lấy sức mạnh mới cởi ra được. Chàng đứng ngồi run rẩy không yên, vì sợ mụ bắt lỗi sao chưa được cho phép, đã vội cởi ra . Mãi sau dò biết vợ đã nín khóc rồi, bấy giờ mới dám mò về, len lén đi tới trước mặt, mụ không nói một tiếng gì, vội vã đứng dậy, đi vô buồng nằm ngủ

Bấy giờ chàng mới định thần yên tâm, nói riêng với em, cho Mã là người lạ . Nội nhà cũng lấy thế làm kỳ, tụ họp xầm xì với nhau, hơi lọt đến tai mụ, làm mụ càng thêm tức giận, đánh đập nô tì khắp lượt. Lại kêu đến người vợ bé, nhưng nàng bị đánh đêm hôm trước còn đau nặng quá, chổi dậy không đặng. Mụ cho là giả đò, đến tận giường nằm mà đánh nàng tới băng huyết trụy thai mới thôi !
Ðứng trước những việc tàn nhẫn như thế, Vạn-Thạch vừa thừa lúc vắng người, than khóc với Mã

Mã kiếm lời an ủi, rồi gọi tiểu đồng dọn cơm tử tế cho chàng ăn, mãi đến canh hai còn cầm giữ không cho chàng về

Mụ ở buồng riêng, giận chồng không về, đã toan di kêu rao, mắng chửi cả chồng lẫn Mã cho đã nư giận, bỗng nghe có tiếng gõ cửa, liền bảo con thị nữ chạy ra mở, không dè cửa mở toanh, một người khổng lồ dữ dội bước vào, bóng che khắp nhà, mặt mày như quỷ . Kế mấy người nữa theo chân vô, tay đều cầm dao búa ghê sợ . Mụ hoảng hồn mất vía, toan la lên, người khổng lồ đâm dao ngay cổ họng và nói :

- Hễ la thì giết chết lập tức.

Mụ năn nỉ đem vàng lụa ra chuộc mạng, nhưng người khổng lồ gạt đi:

- Tao là sứ giả âm ty, không thèm tiền bạc của mày, chỉ cốt lấy trái tim của con đàn bà ác độc mà thôi

Nghe nói, mụ càng sợ hãi, lạy lục giập trán dưới đất. Người khổng lồ rút dao găm, vạch trước ngực mụ và kể ra từng tội lỗi:

- Như tội này có đáng giết không ?

Nói ra như mỗi tội vạch một khía . Phàm những việc làm độc ác của mụ thuở nay đều vạch gần hết, vết dao khía vào da thịt, có tới mấy chục. Sau cùng lại hạch tội nửa

- Người vợ bé của chồng sinh ra thằng con trai, cũng là nòi giống nhà mi, sao mi nỡ đánh tới trụy thai, việc này không thể tha thứ được.

Nói đoạn, sai mấy người tùy tùng nắm chặt lấy tay mụ, để mổ bụng con đàn bà ác độc xem ruột gan ra sao . Mụ cúi đầu van lạy, thề xin ăn năn chừa lỗi . Chợt nghe cửa giữa mở đóng, và có tiếng nói thinh không:

- Dương Vạn Thạch đã tới kia . Con ác phụ đã nói chừa lỗi, vậy hãy để cái mạng nó đó

Mấy người liền bỏ đi tản lạc.

Giây phút chàng vô, thấy vợ cởi trần bị trói, trước ngực có vết dao ngang dọc, không thể đếm hết. Chàng cởi trói và hỏi nguyên do, lấy làm kinh hãi, nhưng trong bụng hơi nghi là do Mã làm ra . Hôm sau thuật chuyện cho Mã nghe, Mã cũng tỏ vẻ sợ hãi

Từ đó mụ bớt làm sai, luôn mấy tháng không dám thốt ra nửa lời hung dữ . Mã nghe rất mừng bảo Vạn-Thạch:

- Giờ tôi nói thiệt với anh, phải kín miệng nhé! Hôm nọ tôi thi thố cái thuật cỏn con để làm cho chị biết sợ mà sửa lại tánh nết. Nay anh chị được hoà thuận rồi, tôi tạm xin từ giã

Mã nói xong, thầy trò ra đi

Ðêm nào như đêm nấy, mụ cố giữ Vạn-Thạch ngủ chung, hết sức vui vẻ chiều chuộng. Thuở giờ chàng chưa từng được biết thú vị ấy, nay mới được hưởng, đến nỗi đứng ngồi đều thấy bồn chồn. Một đêm, mụ chợt nhớ lại người khổng lồ mà còn run sợ; chàng muốn nịnh vợ hơi ló mòi giả mạo cho vợ yên tâm. Bất đồ mụ bắt được thóp ấy, liền vùng chổi dậy, o bế gạn hỏi, chàng tự biết đã nói lỡ lời, không giấu được nửa, bèn nói thật đầu đuôi . Mụ nổi giận lôi đình, mắng chửi rầm rĩ . Bây giờ tới phiên chàng sợ hãi run người tái mặt, quỳ xuống bên giường mà chịu trận

Mụ không thèm ngó tới . Chàng van lơn tha thiết mãi đến canh ba, mụ mới thèm nói:

- Giờ muốn được tao xá tội cho, thì phải lấy dao vạch ngực may y như con số tao đã phải chịu, có vậy cái hận này mới tiêu được cho

Tức thời mụ đứng phắt lên, chạy vô bếp lấy con dao phay ra . Chàng sợ quá chạy trốn, mụ rượt theo, làm vang động cả nhà, đến nổi chó sủa gà kêu, gia nhơn cùng thức dậy một lượt.

Vạn-Chung thấy thế, động lòng thương anh, bất giác nổi dóa, lượm cục đá ném vào chị dâu, trúng giữa đầu mụ ngã xuống chết tốt. Vạn-chung nói:

- Ta chết cha anh được sống là ta hả lòng.

Nói rồi nhảy tuốt xuống giếng, người ta vớt lên thì đã ngụp nước tắt thở rồi

Giây lát mụ hồi tĩnh, nghe tin Vạn-chung đã chết, cơn giận cũng nguôi

Sau khi chôn cất xong, vợ góa của Vạn-chung thương xót đứa con, thề ở vậy thờ chồng., nhứt định không cải giá . Mụ thấy em dâu như thế, chẳng an ủi khuyến khích thì chớ, lại còn mắng nhiếc hàng ngày không cho ăn cơm, bắt ép nàng đi lấy chồng cho khuất mắt.

Nàng đi rồi, để lại đứa con mồ côi, sớm tối bị bác gái đánh đập khổ sở . Mỗi bửa gia nhơn ăn no nê rồi, mụ mới thí cho nó cơm dư canh cặn. Trải nửa năm thằng bé gầy nhom chỉ còn da bọc lấy xương, thở chẳng ra hơi

Một hôm thình lình Mã đến. Vạn-thạch căn dặn người nhà chớ nói cho mụ hay

Mã trông thấy ông cụ lại rách rưới lam lũ như hồi nào, trong lòng sửng sốt tức tối, lại nghe chuyện Vạn-chung chết oan mà thương, đấm chân đấm ngực gào thét rất bi thảm

Thằng bé thấy Mã đến, chạy lại quấn quýt vồn vã, kệu gọi Mã thúc luôn miệng. Thoạt tiên Mã không biết là thằng bé nào, chừng nhìn kỹ mới nhận ra, kinh ngạc và nói:

- Trời đất ơi! tại sao cháu tiều tụy đến nỗi này

Ông cụ tỉ tê, thuật rõ sự tình. Mã phát phẫn, bảo Vạn-thạch:

- Lúc trước tôi vẫn nghĩ anh chẳng phải loài người, nay quả đúng như thế . Anh em hai người chỉ có một đứa bé này nối dõi tông đường, thế mà đành tâm giết nó chết đi lần hồi như vầy đây, là nghĩa thế nào ?

Vạn-thạch chẳng nói được câu gì, chỉ ngồi cúi đầu cụp tai mà khóc rấm rức

Chàng ngồi tiếp Mã một lát, thì mụ đã hay tin có Mã đến rồi . Tuy mụ chẳng dám thò mặt ra đuổi khách, nhưng gọi réo chồng phải vô, bạt tai chàng tối tăm mặt mày, bắt phải tuyệt Mã đi . Chàng nuốt lệ trở ra, những dấu vết tát tai còn in đỏ trên mặt. Mã giận quá nói:

- Anh không làm oai với chị được, nhưng lại chẳng tống cổ đi được ư ? Mụ đánh cha giết em như thế mà anh còn nhịn. Ðâu phải là giống người nữa chớ ?

Chàng nghe, thở dài, có vẻ động lòng. Mã lại khích thêm:

- Nếu tống cổ mụ không chịu đi, thì anh phải lấy sức mạnh đuổi đi cho bằng được. Dù phải giết phức cũng đừng thèm sợ. Tôi có đôi ba bạn thiết đều giữ chức lớn ở kinh đô, tất họ sẽ hợp lực cứu anh, nhất định vô sự

Chàng gật đầu, hung hăn chạy vào trong nhà vừa đụng đầu mụ, mụ thét hỏi định làm gì mà sắc mặt hầm hừ thế . Chàng luống cuống và thất sắc chống tay xuống đất nói:

- Chú Mã xúi tôi đuổi mình đi

Mụ nổi dóa, ngảnh lại tìm dao hay gậy để đánh chồng. Vạn-thạch sợ, vội vàng chạy ra với Mã . Mã phỉ nhổ nói:

- Anh thật là người hư hỏng, không dạy bảo được nửa rồi

Nói đoạn, mở tráp lấy ra gói thuốc bột đem hòa với nước, trao cho Vạn-thạch uống

- Thuốc này là thuốc trượng phu tái tạo đây . Trước kia sở dĩ tôi chưa muốn dùng, vì cớ nó có thể hại người . Nay cực chẳng đã, phải cho anh dùng thử xem sao

Chàng uống thuốc ấy vô giây lát, nghe phẫn khí nổi lên phừng phừng, như có lửa bốc cháy trong ruột gan, ma không sao nhịn được nữa . Tức tốc chạy vào buồng vợ, gầm hét như sấm. Mụ chưa kịp hỏi gì, chàng đã co giò đá phốc một cái, mụ ngã bắn xa mấy thước. Rồi hai tay hai cục đá làm như quả đấm, cứ thụi mãi vào mụ huỳnh huỵch, không biết là bao nhiêu mà đếm. Mụ bị đấm đá sây sát cả thân thể, nhưng miệng còn mắng chửi lia lịa . Chàng liền rút dao mang bên cạnh sườn ra, mụ vừa chửi vừa nói:

- Bộ mày rút dao ra, dám giết tao chết đấy chăng ?

Vạn-thạch chẳng nói chẳng rằng, hươi con dao chém vào bắp đùi mụ, đứt phăng một miếng thịt lớn bằng bàn tay rơi xuống mặt đất

Chàng toan chém nửa, mụ khóc xin tha tội . Nhưng chàng không nghe, lại chém một dao . Người nhà thấy chàng nổi cơn hung dữ thái quá, vội vàng xúm lại, cố sức lôi ra bên ngoài . Mã chạy tới đón rước, cầm tay an ủi chàng còn cơn giận chưa hết, chỉ lâm le chạy vô tìm vợ để chém nủa, Mã cố ngăn lại mới thôi

Một chốc, hơi thuốc tan dần, chàng ngẩn cả người, như giấc chiêm bao mới tỉnh. Mã căn dặn ân cần:

- Anh chớ có ngã lòng yếu vía đấy nhé ! Cái đạo làm chồng được phấn chấn lên, quan hệ ở chuyến này đó . Tẩu tẩu khiến anh sợ hãi quá lố như thế, chẳng phải là chuyện đầu hôm sớm mai gì, sự thật do mỗi ngày một tí, dần dà mà có đã lâu lắm rồi . Chẳng khác chi hôm qua anh chết mà ngày nay sống lại, vậy từ đây nên ráng tẩy cũ thay mới, nếu lại chịu lùi bước phen nữa thì hỏng to

Rồi tức thời bảo Van-thạch vô trong nhà dò xem. Mụ thấy chàng trở vô, chân tay run rẩy, tim nhảy thùm thụp, kêu gọi thị nữ đỡ mình, toan quỳ xuống lạy lục. Chàng ngăn lại mới thôi . Trở ra thuật chuyện cho Mã hay . Hai cha con thấy gia đình thay đổi như vậy, đều lấy làm vui mừng. Mã muốn đi, cha con cùng năn nỉ lưu lại, nhưng Mã cố từ:

- Vừa rồi tôi có việc phải đi Ðông hải, cho nên tiện đường ghé thăm. Giờ tôi phải đi, để bận trở về lại cùng hội hợp

Liền hôm đó Mã lên đường. Hơn một tháng, mụ mới bình phục, thờ phượng ông chồng hết sức tử tế, hẳn hoi . Nhưng dần dà thấy chồng chẳng có tài nghệ gì đáng sợ, thế rồi lần hồi đâm ra dễ ngươi, lờn mặt, kế đến chế diễu, rồi tới mắng chửi . Không bao lâu, thói cũ lại hiện xuất nguyên hình. Ông cụ không chịu thấu, dang đêm bỏ nhà trốn đi Hà nam, nhập tịch đạo sĩ . Vạn-thạch biết vậy, nhưng chẳng dám đi tìm cha về

Cách trên một năm, Mã đến, trông thấy tình cảnh mà chán, trách móc Vạn-thạch tận từ, rồi gọi Hỷ nhi ra, ẵm ngồi trên mình lừa, gia roi đi thẳng.

Từ đó, người làng đều khinh Vạn-thạch, chẳng ai thèm chơi với . Chàng lên tỉnh thi khảo khóa, văn bài dở quá nên bị đánh rớt và bôi tên trong sổ sĩ tử tỉnh nhà

Bốn năm năm sau, nhà chàng phát cháy, tất cả của cải nhà cửa đều hóa ra tro bụi, lại cháy lan cả hàng xóm. Người làng chung đơn lên quận thưa kiện, chàn gbị xử phạt tiền rất nặng. Gia sản còn sót lại chút nào, dần dà tiêu sạch, tới nước không có túp lều mà ở . Mấy làng quanh miền bảo nhau không cho Vạn-thạch ở đậu, không cho thuê nhà . Anh em Doãn thị (bên vợ) cũng giận những việc thất đức mụ làm bấy lâu, cho nên cự tuyệt không chứa cũng không giúp đỡ gì hết.

Vạn-thạch bí lối cùng đường đem bán nàng hầu cho một nhà giàu sang, rồi dắt vợ xuống ghe đi Hà nam. Ðến lúc tiền ăn đường sạch trơn, mụ không chịu theo nữa, một hai kiếm chuyện để tự do đi lấy chồng khác.

Vừa gặp dịp một người làm nghề mổ heo mới góa vợ, bỏ ra ba trăm quan tiền mua mụ đem đi . Chàng bơ vơ một thân, ăn xin khắp xóm này làng kia lần mò đến xin trước cửa một nhà quan, bị tên gác cửa thét mắng đuổi đi, không cho vô trong. Giây lát một vị quan trẻ từ trong đi ra, chàng phục dưới đất mà khóc. Quan nhìn đi nhìn lại, hỏi qua tên họ, rồi sững sốt nói:

- Cơ khổ ! Bác tôi đây mà ! Sao bác nghèo nàn đến thế

Vạn-thạch nhìn kỹ, biết là Hỷ nhi, bất giác khóc rống, theo cháu vô trong nhà, thấy nguy nga bóng lộn. Giây lát, ông cụ vịn vai một tiểu đồng tử trong bước ra, cha con đối nhau bi thương tấm tức. Chàng kể rõ tình cảnh điêu đứng cho thân phụ nghe

Nguyên khi Mã ẵm Hỷ nhi ra đi, đưa thẳng tới đâỵ Mấy hôm sau lại đi tìm ông cụ đến, cho hai ông cháu ở chung với nhau, rồi rước thầy về dạy Hỷ nhi học. Thằng nhỏ thông minh, mười lăm tuổi đậu hạch, năm sau thi Hương đậu cử nhơn. Mã cưới vợ cho xong xuôi, muốn từ giã đi; ông cháu cùng khóc lóc cầm giữ ở lại . Mã nói:

- Tôi không phải người ta đâu . Thật là chồn tiên, các bạn đồng đạo chờ tôi đã lâu, phải để tôi đi mới đặng.

Bấy giờ cậu cử Hỷ nhi kể chuyện ấy cho bác nghe, lòng còn cảm động chan chứa . Nhơn dịp nghĩ lại hồi xưa Vương thị (vợ bé của bác Vạn-thạch), cùng chịu đối đãi bạo ngược như mình, động lòng thương hại, bèn cho xe ngựa và người đem tiền bạc theo để chuộc Vương thị về

Vương thị về hơn một năm, sinh đứa con trai, nhân đó nhắc nàng lên ngôi vợ cả

Còn Doãn thị đi theo người chồng mổ heo được chừng nửa năm, lại giở thói ngang tàng như xưạ Thằng chồng nổi giận, sẵn dao mổ heo, xẻo phăng của mụ một miếng thịt đùi, lại lấy dây trói mụ lại, treo rút lên xà nhà, xong rồi gánh thịt heo ra đi

Mu đau quá kêu la rầm rĩ, lối xóm mới haỵ Người ta đến cởi trói và cắt dây, mụ la đang vang dậy làng xóm. Từ đó, hễ thấy mặt anh chàng mổ heo đến thì sợ hãi đến sởn tóc gáy và lạnh buốt xương sống. Chỗ đùi tuy lành, nhưng mà què một cẳng, phải đi khập khễnh, nhưng vẫn sớm hôm phục dịch vất vả, chớ hề dám than van, trễ nãi . Mỗi khi chàng mổ heo say sưa về nhà, là mỗi lần đánh chưởi mụ thậm tệ. Tới đây mụ mới hiểu ra thuở trước mình ác độc với thiên hạ ra sao, giờ mình phải chịu cũng thế

Một hôm Dương phu nhân (vợ Hỷ nhi) cùng bác gái Vương thị đi lễ chùa, các cô các bà nông dân ở quanh đó xúm lại chào mừng. Doãn thị cũng ở trong đám đó, nhưng thập thò không bước tới gần. Vương thị hỏi mụ ấy là ai ? Gia nhơn thưa là vợ người bán thịt heo, họ Trương; đồng thời thét bảo mụ phải đến gần cúi đầu làm lễ . Vương thị cười và nói:

- Con mẹ này đi theo thằng mổ heo, chắc không thiếu thịt ăn, sao mà ốm gầy đến thế ?

Doãn tức và thẹn, về nhà muốn thắt cổ chết phức. Nhưng giây yếu quá không chết. Anh chàng ghét thêm. Hơn năm sau chàng mổ heo qua đời, mụ đi đường gặp Vạn-thạch, đứng nhìn xa xa, nước mắt tuôn như mưa . Vạn-thạch ngại mặt tôi tớ đi bên cạnh, không hỏi gì đến mụ, về nhà bàn với cháu, tính cho mụ trở lại . Cháu nhất định không nghe

Mụ bị người làng xóm khinh bỉ quá, hết chỗ nương tựa, theo lũ ăn mày kiếm ăn. Thỉnh thoảng, Vạn-thạch còn hẹn hò gặp mụ trong một ngôi chùa, Hỷ nhi cho thế là nhục, ngầm sai bọn ăn mày bêu xấu, bấy giờ chàng mới chịu tuyệt.

Chuyện này về sau ra sao, ta không nghe nói

Hai vợ chồng ông bà Thọ lái xe đi ăn đám cươí ngươì bà con ở Toronto, khi tiệc xong, ông bà muôn' lái xe về Montreal liên` ngay khuya hôm đó , vì san'g mai có việc cân` làm gâp' . Đương` tuy không xa nhưng phaỉ laí xe 6 hours sau buôỉ tiêc. mêt moỉ coi bộ ông Thọ cun~ng ngán lăm'


Ngồi trên xe chỉ có 2 ông bà, nên bà Thọ sợ ông ngủ nguc, nhìn bên đương` thì trơì tôí thui lui mà laị văng' vẻ . Cho nên bà kiếm chuyên. kể cho ông nghe khoỉ buon` ngủ ... Bà kể laị nhưng~ ngaỳ con` ở Vietnam, nhưng~ ngaỳ đâù ông bà sông' vơí nhau ở Dà Lat , có vươn` hoa do chính tay ông chăm sóc và con` nhiêù kỹ niêm nưã ... Kể đến đây , bà buôn` ngủ quá , măt' bà híp laị , và bà thiêp' đi lúc naò không hay biết ... Xe vẫn êm êm chay trên đương` xa lô. Rôì bà cam? thấy gió nhẹ nhẹ thôỉ lươt' trên măt , và rôì hình như không còn hơi âm' cuả ông Thọ ngôì bên cạnh nưã , bà nghe như có tiêng' gì thở gâp' gap', càng luc' cang` thâý gân`, và rôì chiêc' xe tự nhiên rung lên trong bóng đêm, bà giât. mình tinh? hăn? và biết răng` không phaỉ bà mơ mà là sự thât. . Bà không thâý ông Thọ đâu , và chiếc xe như ngưng` laị hăn? và từ từ nhúc nhích ... Bà sợ quá, hôt' hoang? và bà la lên : Ông ơi, cưú tôi vơí , ma kià, có ma kià ... " Bà không nghe tiêng' ai trả lơì màlaị có tiêng' thở dôn` dâp. , gần như là sau gaý bà vây . Bà không con` dam' nhin` đi đâu và bà la lớn hơn : " ma, ma, có ma kià, cưú tôi vơí ..." Thì bông~ nhiên bà nghe có tiếng trả lời ..... " ma đâu mà ma, bà xuống đây phụ tôi đẩy chiếc xe đi nè, tự nhiên lúc này mà nó chết máy, tôị nghiêp. tôi đẩy xe từ nảy giờ đó , mêt. muốn chết à ... ..... "

Nhà ông Khương Bộ Lang ở phía nam sông Vị, có nhiều ma quỷ, thường nhát người ta, vì thế ông phải dời đi chỗ khác, bỏ nhà trống cho một lão bộc giữ cửa bên ngoài thôị Lão này bị ma làm chết. Thay thế mấy người khác cũng chết nốt, thành phải bỏ hoang.

Trong làng có Đào Sinh, tên Vọng Tam, tánh ưa phóng khoáng, thích chơi gái, nhưng uống rượu ngà ngà rồi bỏ về.

Bạn cố bảo mấy ả chạy theo lôi vào, chàng cười mà không cự tuyệt ở lại cách đêm song chớ hề đụng chạm tới bao giờ. Có lần ngủ đêm ở nhà ông Bộ Lang một nàng hầu đêm khuya đến tự hiến cho chàng, thế mà chàng khăng khăng chối từ, không chịu làm quấỵ Bởi thế, ông Bộ Lang càng trọng là người đứng đắn.


Có điều nhà nghèo, vợ lại mới chết, nhà tranh mấy gain, ẩm thấp nực nội khó chịu, bèn xin Bộ Lang cho ở tòa nhà bỏ hoang kiạ Bộ Lang nghĩ nhà ấy nhiều ma, cho nên từ chốị Chàng viết bài luận vô quỷ đưa cho ông xem, và nói:

- Ma có làm gì được mình mà sợ !


Bộ Lang thấy nài nĩ quá, đành chọ


Chàng dọn đến ở nhà giữa, mới chặp tối để quyển sách đó. về lấy đồ vật khác đêm đến, thì sách đã biến đâu mất rồi, liền nằm ngữa trên giường, lặng lẻ chờ coi sự biến.


Giây lát nghe tiếng giày đi lẹp kẹp, liếc nhìn có hai thiếu nữ từ trong buồng đi ra, đặt quyển sách vừa mất trên bàn. Một cô chừng hai mươi tuổi, một cô độ mười bảy, mười tám, đều đẹp tuyệt trần, đứng quanh quẩn bên giường, ngó nhau mà cườị Chàng làm thinh không nhúc nhích. Cô lớn co một chân lên gác trên bụng chàng; cô nhỏ bụm miệng cười khúc khích. Chàng nghe trái tim hồi hộp, dường như bồn chồn không làm sao cầm được, liền ngồi lên chửng chạc trong trí suy nghĩ đứng đắn trở lại rồi thì ngảnh mặt ngó lơ.


Cô lớn thò tay trái vuốt râu chàng, còn tay mặt gỏ nhẹ trên trán kêu lộp bộp, cô nhỏ thích chí, càng cười dữ. Bây giờ chàng vùng dậy quát tháo:

- Lũ quỷ sao dám hỗn xược thế à ?


Hai cô hoảng sợ bỏ chạy mất. Chàng sợ bị quấy nhiễu cả đêm, ý muốn dọn về, nhưng đã lỡ nói cứng mất rồi, bỏ đi thì xấu hổ. Nghĩ vậy rồi khêu đèn sáng ngồi đọc sách, thoáng thấy bóng ma chập chờn trong xó tối, nhưng chàng mặc kệ.


Gần nửa đêm, để đèn mà ngủ, nghe như có người lấy vật gì nhỏ ngoáy vào lỗ mũi bắt hắt hơi bắn người lên, trong xó có tiếng cười sặc sụạ Chàng không nói chi, giả đò ngủ để xem còn làm trò gì nữạ Một lát, hé mắt dòm thấy cô nhỏ mon men đến nơi, chàng nhỏm dậy mắng rầm cả hai lui lủi trốn mất.


Chừng dỗ được giấc ngủ vừa thiêm thiếp, lại bị ngoáy lỗ taị Suốt đêm họ nghịch ngợm quấy nhiễu, hết trò này đến trò kia, mãi đến gà gáy mới yên. Lúc ấy chàng mới được ngon giấc, cả ngày không nghe không thấy gì lạ.


Đến mặt trời lặng trở đi, ma lại xuất hiện. Chàng bàn tính cách nấu cơm đêm, cho được thức luôn tới sáng. Cô lớn dần dà ngồi xếp bằng trên ghế xem chàng đọc sách, rồi thò tay bịt lấy sách, chàng giận chụp bắt, nàng vụt biến đị Chốc lại mò đến, chàng để tay chận trên sách mà đọc. Cô nhỏ lén đến sau lưng, đưa tay bưng lấy mắt chàng, rồi chạy vụt ra đứng xa xa mà cườị Chàng phát cáu điểm mặt nhiếc mắng:

- Con ma bắt tì kia, hễ tao bắt được thì giết chết cả đôi !


Nàng cũng chẳng sợ, nhơn dịp, chàng nói giỡn chơi:

- Cái trò lăn lóc trên giường, tôi không thiện nghệ đâụ Các cô chọc nghẹo làm chi, vô ích !


Hai cô mỉm cười day mình đi vô trong bếp, chia nhau chẻ củi nhen lửa, vo gạo nấu cơm hộ chàng. Chàng ngó và khen:

- Hai cô làm việc có ích như thế, không hơn là nghịch ngợm ư ?


Cơm nấu chín rồi lại tranh nhau lấy thìa muỗng đũa chén bày trên bàn, chàng nói:

- Cảm ơn phục dịch, lấy gì báo đền được nhau đây ?


Nàng cười đáp:

- Trong cơm có bỏ thuốc độc đó, coi chừng kẽo chết.


Chàng trả lời:

- Xưa nay tôi có thù oán gì hai cô, lẽ đâu hại nhau đến thế ?


Chàng ăn hết chén cơm, hai cô dành bới chén khác bưng lại, bôn tẩu xăng xái, chàng thấy rất vuị


Ngày ngày thành ra quen thân, cùng người nói chuyện, hỏi đến tánh danh, cô lớn nói:

- Em là Thu Dung, họ Kiều; con bé kia Tiểu Tạ, họ Nguyễn đó.


Chàng tò mò hỏi đến nguyên do tại sao ở chốn này, Tiểu Tạ cười và nói:

- Anh này ngốc quá! Đến mình mẩy còn chẳng dám phô ra cho người ta xem, ai mượn anh hỏi tới dánh tánh cửa nhà, dễ thường muốn xin cưới đó sao ?


Chàng nghiêm nét mặt, nói:

- Đối diện người đẹp, bảo tôi vô tình sao được? Có điều âm khí nặng nề, người ta đụng vào tất là phải chết. Vậy, không vui ở chung với nhau thì nên đi, nếu vui ở chung với nhau thì cứ ở, ai yên phận nấỵ Ví bằng tôi chẳng được thương yêu, thì làm sao tôi xâm phạm được tới hai cô, ví bằng tôi đáng được thương yêu, thì chắc hai cô không nỡ lòng nào vật chết một thằng cuồng sị Hai cô thử nghĩ như thế có phải không ?


Hai nàng nghe nói, ngó nhau có vẻ động lòng, từ đó trở đi không nghịch ngợm tinh quái nữa, nhưng thỉnh thoảng vẫn chơi đùa thọc tay vào bụng chàng, có khi lột quần xuống tới đất, chàng không lấy làm lạ.


Một hôm chàng chép quyển sách chưa xong, thì có việc gấp phải đi, lúc trở về thấy Tiểu Tạ đang cúi mình trên bàn, cầm bút chép nốị Nàng trông thấy chàng về, ném bút xuống đất mà cười; chàng đến gần xem, chữ viết tuy còn xấu, nhưng hàng lối ngay ngắn, tấm tắc khen:

- Cô viết khá đấy; nếu thích học thì tôi sẽ dạy chọ


Đoạn, ôm nàng vào lòng, cầm tay dạy viết.


Thu Dung ở ngoài chạy vô, mặt hơi tái, như có vẻ ghen tức. Tiểu Tạ cười nói:

- Hồi em con bé, ông thân em đã dạy viết chữ song bỏ lâu ngày, giờ cầm bút như bỡ ngỡ mới tập vậỵ


Thu Dung chẳng nói gì, chàng hiểu ý, giả đò không biết, rồi cũng ôm nàng vào lòng, trao cây bút cho và nói:

- Tôi xem cô có viết được không nào ?


Cầm tay nàng viết mấy chữ, đứng lên nói tiếp:

- Chữ cô Thu viết tố đáo để !


Bấy giờ Thu Dung mới hả lòng.


Liền đó chàng rọc hai tờ giấy làm nòng, cho hai nàng cùng tập viết, còn mình thì ngồi học với một ngọn đèn riêng, trong bụng mừng thầm ai cũng có việc làm, hết quấy rối nhaụ


Viết xong, hai nàng đem đến cho chàng sửa chữa phê bình.


Từ trước, Thu Dung vốn chưa từng đi học, cho nên chữ viết nguệch ngoạc bất thành tự. Sau khi nghe chàng chỉ bảo, nàng tự xét thua kém Tiểu Tạ, mặt có vẻ thẹn, chàng phải vỗ về yên ủi rất khéo, nhan sắc nàng mới tươi trở lạị


Hôm đó về sau, họ coi chàng như một thầy đồ, ngồi thì gãi lưng, nằm thì bóp cẳng, đã không dám lớn mặt, lại còn tranh nhau chiều chuộng.


Cách mấy bữa, Tiểu Tạ viết chữ coi ngay ngắn tốt đẹp, chàng buộc miệng khen mãi, Thu Dung tủi thân, nước mắt rưng rưng, chàng phải khuyên giải đủ cách mới êm. Nhân đó, chàng lấy sách ra dậy học, cả hai cùng thông minh lạ thường, chỉ dạy qua một bận là nhớ, không hỏi tới hai lần. Thầy trò thi nhau đọc sách ê a, thường khi suốt đêm tới sáng.


Tiểu Tạ lại dắt thằng em là Tam Lang đến thọ nghiệp. Cậu này mới mười lăm, mười sáu tuổi, mặt mày điển trai, đem dâng lễ nhập môn là cái móc bằng vàng.


Chàng để Tam Lang học chung một sách với Thu Dung. Từ đó, chàng làm như mở trường dạy học toàn ma, cứ tối đến, tiếng đọc sách vang rân cả nhà. Ông Bộ Lang nghe lấy làm mừng, thỉnh thoảng cho người mang gạo củi tới giúp đỡ.


Được mấy tháng Thu Dung với Tam Lang đều biết làm thơ, thường cùng nhau xướng họạ Tiểu Tạ ngầm bảo chàng đừng dạy Thu Dung, chàng ừ; Thu Dung ngầm cũng bảo chàng đừng dạy Tiểu Tạ chàng cũng gật.


Một hôm, gần tới khoa thi, hai nàng cùng khóc lóc sắp tiễn đưa chàng ứng thí, nhưng Tam Lang nói:

- Chuyến này thầy nên cáo bịnh đừng đi thì hơn. Không vậy, e gặp sự chẳng lành đó.


Chàng nghĩ sự cáo bịnh trốn thì là nhục, cho nên cứ đị


Nguyên trước, chàng làm thơ chê bai thời sự, đã được chạm tới một nhà quý phá trong bản hạt; lão này vẫn ghi mối thù, đêm ngày tìm cách làm hạị Nay lão đem tiền đút lót quan đốc học, vu chàng hạnh kiểm không tốt, bắt giam vô ngục dây dưạ Chàng hết sạch tiền túi, khải xin ăn quanh bạn đồng tù, trong lòng tự nghĩ mình đến chết khô ở chốn này, không trông gì được sống nữạ


Bỗng thấy một người thoáng vào chỗ giam, nhìn ra chính là Thu Dung đem cơm đến nuôi chàng. Hai người ngó nhau khóc thút thít, nàng nói:

- Tam lang từng lo thầy đi chuyến này gặp sự chẳng lành, nay đã quả nhiên. Tam lang cùng đi với em, nhưng hắn cầm đơn vào phá viện kêu oan rồị


Nói qua loa một hai câu rồi nàng đi ra, nội ngục chẳng ai trông thấy gì cả.


Hôm sau, quan Hình bộ đi ra, Tam Lang đón đường kêu là có chuyện oan khuất, quan chấp đơn và giữ cả người để xét.


Thu Dung lại vô ngục báo tin cho chàng, rồi trở ra đi dò thăm, luôn ba ngày không thấy mặt, cah`ng buồn lòng đói bụng, coi một ngày đằng đằng như một năm.


Chợt thấy Tiểu Tạ đến, mặt mài ủ rủ muốn xỉu, nói Thu Dung bữa kia ở đây về, đi qua miễu Thành Hoàng, bị Ông Phán quan mặt lọ nồi ở hành làng mé tây chạy ra bắt đi, ép nàng làm vợ bé. Nàng không chịu khuất , hiện đang bị giam kín. Em rong ruổi hơn trăm dặm đường, vất vả muốn chết, khi đến cửa bắc lại bị gai gia đâm vào giữa gan bàn chưn đau buốt thấu xương tủy, em bận sau em không tới đây được nữạ


Nói đoạn, đưa bàn chưn ra phô, máu còn đóng giây đóng cục; vội vã trao tay cho chàng ba lượng vàng, rồi khập khễnh biến đị


Quan Hình bộ xét vụ Tam Lang khiếu nại, thấy và chẳng có họ hàng thân thuộc chi với bị cáo mà tự nhiên thay mặt kêu oan, cho thế là sự trái nghịch, toan thét lính căng nọc đánh đòn. Tam Lang ngã xuống đất biến mất, quan lấy làm kinh dị, xem tờ khiếu nại, thấy lời lẽ tha thiết, liền gọi lính giải chàng đến trước mặt xét hỏi Tam Lang là người thế nàọ Chàng giả đò không biết. Quan biết chàng oan uổng, lập tức thả về.


Chàng về nhà suốt cả buổi tối chả thấy một người nào tới, mãi đến nửa đêm mới thấy Tiểu Tạ bước vào sầu thảm và hỏi:

- Tam Lang biến ở sân quan Hình bộ, lập tức bị thần áp giải xuống âm ty, Diêm Vương thấy và có nghĩa, đã phú cho đi thác sanh vô nhà giàu sáng rồị Còn Thu Dung thì vẫn bị giam cầm, em đầu đơn kêu Thành Hoàng, lại bị ngăn trở không được vô, giờ làm thế nào ?


Chàng nghe nổi doá nắng chửi um sùm:

- Thằng quỷ lọ nồi, sao dám ỷ thế hiếp người như vậy kìa ? Để mai tao đạp pho tượng nó mà chà thành đất bùn, lại điểm vào mặt Thành Hoàng hỏi tội lão, tại sao để cho thuộc hạ bạo tàn đến thê ? Lào ta say sưa mê mộng không biết hay sao ?


Hai người bi phẫn nhìn nhau, mãi tới gần hết canh tư, bỗng Thu Dung vụt đến, làm cho hai người mừng rỡ sửng sốt vô cùng. Thu Dung khóc và nói:

- Thật là vì chàng mà em phải chịu muốn vàn khổ nhục. Lão phán quan lọ nồi hàng ngày đưa dao gậy ra hiếp bức. Đêm nay tự nhiên thả cho em về nói rằng: "Ta không có ý gì khác đâu, chỉ vì thấy người đẹp mà thương yêu, nếu lòng chẳng khứng thì ta cũng chẳng nỡ ép nhau mãị Giờ tha nàng về, cảm phiền nói nhắn với ông Đào Thu Tào, chớ hiềm thù trách giận ta nghe".


Chàng nghe chuyện vui lòng hả dạ đôi chút. Nhân dịp cao hứng, muốn cùng ngủ chung một giường, nói rằng hôm nay vì khanh mà chết cũng cam. Hai nàng nhăn nhó và nói:

- Bấy lâu nhờ chàng dạy bảo, chúng tôi hơi biết nghĩa lý ít nhiều, nỡ lòng nào lấy sự yêu chàng để giết chàng cho đành ?


Hai nàng nhứt định không chịu ngủ chung, nhưng nghiêng đầu bá cổ, tình thân mật y như vợ chồng. Vì có gặp tai nạn, ý nghĩa ghen tương của họ đà tiêu đi hết.


Một vị đạo sĩ gặp chàng ngoài đường, bảo chàng có quỷ khí; chàng nghe nói lạ, bèn ngỏ chuyện thật. Đạo sĩ nói:

- Ma đó tốt lắm, chớ nên phụ nó.


Rồi viết hai lá bùa trao cho chàng, căn dặn:

- Về trao cho mỗi cô ma một lá bùa này, để tùy theo phước mạng run rủi, hễ nghe ngoài cửa có tiếng khóc con gái, thì nuốt lá bùa chạy ra tức khắc, cô nào ra trước thì sống lạị


Chàng cảm tạ, đem bùa về trao cho hai nàng, căn dặn như lời đạo sĩ.


Hơn tháng sau, quả nghe ngoài cửa có tiếng khóc thương con gái, hai cô tranh nhau chạy rạ Tiểu Tạ lật đật quá, quên nuốt lá bùạ Khi thấy đám táng vừa đi ngang, Thu Dung chạy thẳng tới, chun vô quan tài, còn Tiểu Tạ không chun vô đặng, khóc lóc trở về.


Chàng liền ra xem, thì ra đám táng người con gái nhà giàu, họ Hác; ai nấy cùng trông thoáng thấy một cô thiếu nữ chun vô quan tài rồi mất, đều xầm xì bàn tán, cho là chuyện quái lạ. Giữa lúc đó, nghe trong quan tài có tiếng động, người ta bèn đỗ lại để mở ra xem, thấy Hác nữ đã tỉnh lạị Tang gia bèn xin tạm ký ở ngoài cửa nhà học của chàng, sai người canh giữ.


Bỗng nàng mở mắt, hỏi Đạo Sinh đâu ? Hác gia lấy làm lạ, xúm lại gạn hỏi nguồn cơn, nàng đáp:

- Ta không phải là con gái nhà ngươi nữa đâụ


Rồi kể rõ sự tình đầu cuốị Hác gia không tin, muốn khiêng về nhà. Nàng không nghe, chạy tuốt vô nhà học, nằm lỳ không dậỵ Hác gia đành nhận diện ở chàng là chú rể, rồi kéo nhau đị


Chàng đến gần xem, tuy diện mạo có khác, nhưng vẽ kiều diễm không kém gì Thu Dung, mừng quá sở vọng cùng nhau nhắc chuyện bình sanh một cách niềm nở. Chợt nghe góc nhà có tiếng ma khóc hu hu, thì ra Tiểu Tạ đang khóc một mình trong xó tốị Hai người rất thương cầm đèn đến soi và kiếm lời yên ủi, thấy nàng vẫn khóc nức nỡ, áo xuống đẫm lệ, cứ thế cho tới gần sáng mới đị


Sáng ngày, Hác gia đem rương hòm y phục vào cho mấy người hầu hạ sang ở nhà chàng, nghiễm nhiên thành nhạc gia và gia tế vậỵ

truyen ma

Tối lại, chàng vô buồng vợ, thì Tiểu Tạ lại khóc thảm thiết, kéo luôn sáu bảy đêm khiến hai vợ chồng cùng xót thương cảm động, không thành lễ hiệp cẩn với nhau đặng. Chàng lo nghĩ nát ruột không tìm ra kế gì. Thu Dung nói:

- Đạo sĩ chắc là tiên, vậy mình lại đi tìm ông mà cầu khẩn, may ra ổng thương tình cứu giúp.


Chàng lấy làm phải, liền đi tìm đến Đạo sĩ, quỳ mọp xuống dất bày tỏ sự tình. Đạo sĩ một mực trả lời rằng không có phép gì giúp được. Chàng ai cầu mãi, Đạo sĩ cưới, nói:

- Anh chàng si tình này khéo làm rầy người ta thôị Nhưng, thật anh có duyên số với con ma đó nữa, thôi để ta ráng sức giúp chọ


Đạo sĩ liền theo chàng về nhà, dời ở riêng một gian tĩnh mịch, đóng cửa ngồi bên trong, bảo không ai được gọi hỏi gì cả. Luôn mười đêm ngày không hề ăn uống. Lén dòm, thấy ông ngồi thiếp như ngủ.


Một hôm mới tảng sáng, có một thiếu nữ vén màn bước vô, mắt sáng miệng tươi, vẻ rất kiều diễm, mỉm cười và nói:

- Tôi bương chải suốt đêm, mệt quá. Bị ngà ngươi đeo theo làm rộn, mà phải bôn tẩu hơn trăm dặm đường, mới tìm ra một tòa nhà tốt đặng vô nghỉ chưn. Đạo sĩ đi rước và cùng đến đâỵ Chờ nàng vô để giao phó thì xong.


Chặp tối, Tiểu Tạ đến, thiếu nữ vội vàng đứng lên đón, ôm chầm lấy nàng, tức thời hai người nhập chung vào một thân thể, rồi ngã gục xuống đất, cứng đơ.


Lúc ấy, Đạo sĩ từ trong phòng bước ra, vòng tay chào rồi đi thẳng.


Chàng cảm tạ, tiễn chưn ra tới ngoài; chừng trỏ vô thì nàng đã tỉnh, liền ôm đặt lên giường. Hơi thở dần dần điều hòa, nhưng vẫn ôm cẳng la đau, mấy hôm sau mới đứng dậy đi lại được.


Sau, chàng đi thi, được khôi nguyên ghi tên va danh sách sĩ tử. Có bạn cùng số là Thái Tử Kinh, nhơn việc đến nhà chàng, ở chơi mấy ngàỵ Tiểu Tạ qua thăm lối xóm trở về, Thái trông thấy, rảo bước theo dõị Tiểu Tạ kiếm đường tránh đi, trong trí thầm giận người khách vô lễ. Thái về nói với chàng:

- Có một chuyện quái lạ vô cùng, anh có cho phép tôi nói chăng ?


Chàng hỏi chuyện chi, Thái đáp:

- Ba năm về trước, cô em gái tôi chết yểu, cách hai đêm thì mất thi thể, đến nay hãy còn ngờ vực khó hiểụ Mới rồi dòm thấy phu nhơn sao mà giống cô em tôi hết sức.


Chàng cười:

- Vợ tôi là người quê mùa, làm sao sánh được quý muội, nhưng tôi với anh đã là bạn đồng phả với nhau, nghĩa rất thân thiết, vậy để tôi cho nhà tôi ra chàọ


Nói đoạn vô nhà trong, bảo Tiểu Tạ lấy đồ tuẫn táng hôm nọ mà mặc, rồi ra chào khách. Thái thất kinh nói:

- Chính em tôi đấy mà.


Rồi khóc rưng rức. Chàng thuật chuyện gốc ngọn cho nghe, Thái mừng rỡ nói:

- Thế là em gái tôi chưa chết, tôi phải về liền, báo tin cho bà thân mẫu tôi yên lòng.


Mấy hôm sau, cả Thái gia kéo đến thăm, từ đó về sau, thường thường lui tới như Hác gia vậỵ


Hết

Truyen Ma Hay Nhat

trang doc truyen ngan - doc truyen nguoi lon, doc truyen co tich hay, Truyen cuoi hai huoc, Truyen ngan tinh yeu,truyenloanluan, can ho sunny plaza trang wap tai game bigkool cho dien thoai android , Truyen ma, tai game vo lam mobile cho android, khu vuon dia dang, tai ionline, tai game dao vang